Chương 7
Vậy mà cô ta dám nói không đủ!
Tôi không nhịn được, lao lên tát cô ta một cú nảy lửa.
Chu Nghiên ôm mặt: “Không đủ! Hoàn toàn không đủ! Cô tưởng tại sao tôi lại làm bạn với cô?! Tính khí cô tồi tệ như thế! Khó chiều như thế! Nếu không phải vì Chí Dũng, ai thèm dòm ngó mấy thứ đồ của cô chứ!”
Vì Chí Dũng?
Ý gì đây?
Chí Dũng theo đuổi tôi từ lúc mới vào đại học.
Tại sao cô ta lại vì Chí Dũng.
Tôi nhìn sang bạn trai, anh ta cúi gằm mặt không nói một lời.
Chu Nghiên gào thét trước khi bị cảnh sát đưa đi:
“Chí Dũng và tôi đã yêu nhau từ lúc vừa thi xong đại học rồi! Nếu không phải vì cô là con gái một, nghe nói bố mẹ cô rất giàu, trong nhà lại còn cho cô một căn nhà, Chí Dũng đã chẳng thèm theo đuổi cô!
“Ha ha ha! Lý Chí Dũng tiếp cận cô mục đích chỉ là để chiếm đoạt toàn bộ gia sản nhà cô thôi! Đợi cô chết rồi! Chúng tôi sẽ có tiền ở bên nhau, sống sung sướng cả đời!
“Chỉ tiếc là! Tiếc là nhà cô tính toán quá kỹ!
“Nếu chúng tôi không lấy được gì! Thì cô cũng đừng hòng sống yên ổn!
“Trương Y! Cô còn chia sẻ bớt tình yêu của anh ấy! Anh ấy vậy mà lại dám nói không cần tiền cũng được, anh ấy nguyện ý kết hôn với cô!
“Ha ha ha! Chỉ cần cô bị làm nh/ ụ/ c, Chí Dũng sẽ lại là của tôi!
“Kết hôn à! Các người nằm mơ đi!”
…
Tôi mất một lúc lâu mới tiêu hóa được những lời của Chu Nghiên.
Chiếm đoạt tài sản.
Thảo nào, thảo nào anh ta luôn đối xử tốt với tôi như vậy.
Bố mẹ anh ta vừa gặp tôi đã vồn vã nhiệt tình, vội vã thúc giục chuyện đính hôn, tôi còn tưởng họ quý mến tôi.
Chỉ là hôm hai gia đình gặp mặt ăn cơm, bố mẹ tôi đã nói rõ ràng, tiền bảo hiểm, giấy tờ nhà đất và các thỏa thuận trước hôn nhân họ đều đã làm xong xuôi. Gia đình Chí Dũng vừa xem những hợp đồng đó, lập tức tắt ngay nụ cười.
Hôm đó về nhà, tôi còn cãi nhau với bố mẹ một trận, trách họ tính toán quá rạch ròi.
Thì ra.
Thì ra bố mẹ tôi đã đúng.
Tôi nhìn bạn trai với ánh mắt đầy thất vọng.
Anh ta quỳ phịch xuống trước mặt tôi:
“Không, Y Y, anh yêu em mà, bao năm qua anh đối xử với em tốt thế nào, em cũng biết rõ mà.
“Anh không định chiếm đoạt tài sản nhà em, anh chỉ lừa cô ta thôi, nếu không cô ta sẽ ép anh chia tay em, Y Y, em phải tin anh!”
…
Tôi ngồi xổm xuống hỏi anh ta: “Vậy anh nói xem, anh yêu tôi, hay yêu Chu Nghiên?”
“Anh… anh…
“Dù em có tin hay không, hiện tại người anh yêu nhất là em, Y Y.”
Tôi cười lạnh, đứng dậy.
Bạn trai tưởng anh ta vẫn còn cơ hội, liền nói muốn cùng tôi về nhà.
Tôi vung tay tát cho anh ta một bạt tai:
“Về nhà nào? Đó là nhà của tôi! Không phải nhà của anh!
“Tôi cứ coi như năm năm qua là đem cho chó ăn đi!”
“Y Y!”
…
Tôi không muốn nghe anh ta nói thêm một lời nào nữa.
Bắt taxi về nhà, gom toàn bộ đồ đạc của anh ta vứt hết ra ngoài.
Tất cả chỉ là ngụy biện.
Lý Chí Dũng anh ta dù có nỗi khổ tâm gì đi chăng nữa, cũng không phải là lý do để anh ta bắt cá hai tay.
Hơn nữa nếu không phải vì anh ta, tôi đã không suýt mất mạng.
20
Tôi ở một mình trong khách sạn, cửa nhà tôi hỏng rồi, cửa mới đặt thì vẫn chưa giao tới.
“Trương Y! Vẫn chưa đủ đâu! Tôi nghe nãy giờ rồi! Có phải cô vẫn chưa quên được hắn không! Hắn suýt chút nữa hại chết cô đấy! Không thể dễ dàng bỏ qua cho hắn như vậy được!”
Điện thoại trong túi bỗng cất tiếng.
Tôi vội lôi điện thoại ra, vừa khóc vừa nói: “Cô im lặng nãy giờ, tôi còn tưởng, tưởng cô đã…”
“Tôi chưa chết đâu! Tôi chỉ ngủ một giấc sau khi cô ngất xỉu thôi, giờ tinh thần sảng khoái lắm rồi!”
Tôi:
“Vậy thì tốt, vậy thì tốt!
“Cô yên tâm, đoạn ghi âm ở đồn cảnh sát lúc nãy tôi đã gửi thẳng vào group chat của dòng họ nhà hắn rồi, cái group họ hàng to đùng có cả họ hàng hai bên ấy, tôi còn ném luôn vào group công ty của hắn nữa.”
Đối phương:
“Thế mới đúng chứ!”
“Trương Y, chúng ta không nên nhận lời theo đuổi của Lý Chí Dũng, đúng là nghiệt duyên mà!”
Tôi thở dài: “Ôi, ai mà ngờ được sự tình lại ra thế này, tôi cũng hối hận lắm!”
Tôi chợt nhớ ra một chuyện: “Cô làm cách nào mà đến được đây?”
“Hình như, lúc tôi chết xong thì linh hồn tự lơ lửng bay đến một căn phòng màu đỏ, đến lúc có ý thức lại thì đã ở đây rồi.”
“Căn phòng màu đỏ? Tôi không nhớ là có căn phòng màu đỏ nào cả.”
“Nói chung lúc đó tôi cực kỳ không cam tâm chết như vậy, muốn làm cho ra nhẽ, còn muốn cứu cô nữa!”
Tôi: “Bây giờ tôi cũng muốn một tôi khác ở vòng lặp sau có thể dừng lại kịp lúc, tôi cũng muốn cứu cô ấy!”
“Nếu có thể đi đến vòng lặp thứ ba, biết đâu lại quay về được năm năm trước thật.
“Dù sao lúc tôi đến đây cũng là vài năm trước rồi, chỉ là tôi tốn quá nhiều thời gian để tìm cách liên lạc với cô.
“Nếu không tình cờ phát hiện linh hồn có thể nhập vào đường dây điện thoại, e là tôi sẽ vĩnh viễn không liên lạc được với cô đâu.
“Vậy là cô cũng xong đời giống tôi rồi.”
…
Đang nói chuyện với một “tôi” khác, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa vang lên.
“Y Y! Mở cửa cho anh, cho anh một cơ hội giải thích đi!
“Em hãy tin anh, anh không giống như những gì em nghĩ đâu!
“Y Y! Chúng ta sắp đính hôn rồi, em đừng làm loạn lên nữa được không!”
…
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận