Chương 1

Đăng lúc 18:30 - 11/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Phượng tộc cả đời chỉ nhận một người làm bạn đời.

Ta là nhị công chúa của Phượng tộc, vậy mà trong đêm tân hôn, ta và phu quân thượng tiên lại chung chăn gối với hai người khác nhau.

Phu quân thượng tiên ôm ấp con yêu chim thanh tước vừa cùng chàng qua một đêm mặn nồng, rồi hỏi ta có hài lòng với biểu hiện đêm qua của thái tử Long tộc hay không.

Ta vừa thẹn vừa giận, phất ra Tam Vị Chân Hỏa, hủy dung mạo của con yêu chim thanh tước ấy.

Cũng vì thế mà ta chọc giận vị phu quân thượng tiên tu vô tình đạo.

Sau đó suốt ba trăm năm, chàng không bước vào tẩm điện của ta thêm nửa bước.

Nhưng trong tiên phủ, chàng lại đêm đêm yến tiệc vui say, đem vô số kỳ trân dị bảo tặng cho con thanh tước nhỏ kia.

Cho đến khi chàng dẫn chúng tiên tấn công Phượng tộc, khiến phụ hoàng và mẫu phi của ta song song bỏ mạng, cả huyết mạch Phượng tộc bị giáng làm tiên nô.

Huynh trưởng vì bế quan nên thoát được một kiếp. Sau khi xuất quan, huynh chỉ vào ta mà mắng như tát nước:

“Đều tại ngươi không dung nổi người khác, chọc giận Tạ Từ Uyên, mới hại chết phụ hoàng mẫu phi!”

“Ngươi dựa vào đâu mà vẫn còn sống yên ổn? Mau đi chết đi!”

Đêm đó, Tạ Từ Uyên say rượu đẩy cửa tẩm điện của ta, hung hăng x/ é áo bào của ta, trong mắt chỉ còn chán ghét.

“Ngươi dùng linh cốt cứu Uyển Uyển thêm một lần nữa, đêm nay ta sẽ để ngươi mang thai.”

“Phượng Chỉ Dao, mục đích của ngươi đạt được rồi, giờ đã vừa lòng chưa?”

Nước mắt trượt xuống gò má, cuối cùng ta cũng hoàn toàn chết tâm.

Huynh trưởng nói đúng. Kẻ như ta không xứng được sống yên ổn.

Phụ hoàng, mẫu phi, nữ nhi đến tìm hai người đây.

1

Phượng tộc cả đời chỉ nhận một người làm bạn đời.

Ta là nhị công chúa của Phượng tộc, vậy mà trong đêm tân hôn, ta và phu quân thượng tiên lại chung chăn gối với hai người khác nhau.

Phu quân thượng tiên ôm ấp con yêu chim thanh tước vừa cùng chàng qua một đêm mặn nồng, rồi hỏi ta có hài lòng với biểu hiện đêm qua của thái tử Long tộc hay không.

Ta vừa thẹn vừa giận, phất ra Tam Vị Chân Hỏa, hủy dung mạo của con yêu chim thanh tước ấy.

Cũng vì thế mà ta chọc giận vị phu quân thượng tiên tu vô tình đạo.

Sau đó suốt ba trăm năm, chàng không bước vào tẩm điện của ta thêm nửa bước.

Nhưng trong tiên phủ, chàng lại đêm đêm yến tiệc vui say, đem vô số kỳ trân dị bảo tặng cho con thanh tước nhỏ kia.

Cho đến khi chàng dẫn chúng tiên tấn công Phượng tộc, khiến phụ hoàng và mẫu phi của ta song song bỏ mạng, cả huyết mạch Phượng tộc bị giáng làm tiên nô.

Huynh trưởng vì bế quan nên thoát được một kiếp. Sau khi xuất quan, huynh chỉ vào ta mà mắng như tát nước:

“Đều tại ngươi không dung nổi người khác, chọc giận Tạ Từ Uyên, mới hại chết phụ hoàng mẫu phi!”

“Ngươi dựa vào đâu mà vẫn còn sống yên ổn? Mau đi chết đi!”

Đêm đó, Tạ Từ Uyên say rượu đẩy cửa tẩm điện của ta, hung hăng xé áo bào của ta, trong mắt chỉ còn chán ghét.

“Ngươi dùng linh cốt cứu Uyển Uyển thêm một lần nữa, đêm nay ta sẽ để ngươi mang thai.”

“Phượng Chỉ Dao, mục đích của ngươi đạt được rồi, giờ đã vừa lòng chưa?”

Nước mắt trượt xuống gò má, cuối cùng ta cũng hoàn toàn chết tâm.

Huynh trưởng nói đúng. Kẻ như ta không xứng được sống yên ổn.

Phụ hoàng, mẫu phi, nữ nhi đến tìm hai người đây.

Thấy ta khóc, Tạ Từ Uyên khựng lại. Ngay giây sau, chàng lạnh giọng cười nhạt.

“Ta còn chưa ghét bỏ ngươi từng trao thân cho kẻ khác, ngươi lại ấm ức trước rồi à?”

Ngực ta đau như bị người ta mổ sống.

Lần trước khi chàng chê ta bẩn, ta đã dùng pháp lực đánh mạnh một chưởng, mắng chàng cút đi.

Bây giờ nghe lại, ta chỉ thấy buồn cười. Cười bản thân hiếu thắng, để rồi hại chết phụ hoàng mẫu phi.

Ta không giãy giụa nữa, mặc cho Tạ Từ Uyên thô bạo làm điều chàng muốn, không phát ra một tiếng nào.

Tạ Từ Uyên lạnh lùng nhìn ta, rồi cau mày châm chọc:

“Ở bên Long Dục thì ngươi buông thả đến thế, đến lượt ta lại thành câm rồi sao?”

Ta chậm rãi ngẩng đầu, nhìn thấy đóa sen màu máu xăm trên ngực Tạ Từ Uyên.

Đó là tác phẩm đắc ý do chính tay ta vẽ vào ngày đại hôn.

Chỉ vì con yêu chim thanh tước nói một câu thích, nó liền trở thành dấu ấn tình yêu của bọn họ.

Ta nhìn thẳng vào mắt Tạ Từ Uyên, hung hăng cào rách hình xăm ấy, máu nhuộm đỏ ga giường.

“Tạ Từ Uyên, ngươi không cứu được nàng ta đâu, bởi vì các ngươi đều đáng chết.”

Ánh mắt Tạ Từ Uyên tối sầm. Chàng bóp cổ ta, dùng sức đầy hung tợn.

“Ngươi còn dám nguyền rủa Uyển Uyển? Có tin ta khiến ngươi chết ngay bây giờ không?”

Ta gần như không thở nổi, nhưng vẫn không vùng vẫy chống cự.

Chết cũng tốt.

Như vậy ta có thể đoàn tụ với phụ hoàng, mẫu phi, và cả đứa bé chưa kịp chào đời kia.

Tạ Từ Uyên giống như chỉ đang hoàn thành nhiệm vụ, vội vã kết thúc, rồi để lại một câu lạnh như băng:

“Hai ngày sau, ta sẽ cầu Đế Quân mở pháp trận. Khi đó, ngươi dùng linh cốt cứu Uyển Uyển thêm lần nữa.”

“Ngươi cứ thử không đến xem. Kẻ tiếp theo biến mất sẽ là huynh trưởng của ngươi!”

Trước khi rời đi, chàng đột nhiên dừng bước quay lại. Có lẽ sợ ta không đến, giọng chàng dịu xuống.

“Chỉ cần ngươi chịu cứu Uyển Uyển, ta bảo đảm từ nay sẽ không làm gì ngươi nữa.”

“Người nằm bên gối ta vĩnh viễn vẫn sẽ là ngươi. Huyết mạch Phượng tộc cũng có thể thoát khỏi thân phận nô lệ.”

Linh cốt từng nứt vỡ vì bị rút lấy linh lực lần trước vẫn còn âm ỉ đau.

Khi ấy, Vô Cực Tiên Tôn đi ngang qua, thi pháp cứu ta một mạng. Ngài nói đứa bé mất đi đã là may mắn trong bất hạnh, nếu còn có lần sau, tính mạng ta khó giữ.

Nhưng tất cả những điều ấy trong mắt Tạ Từ Uyên đều là thủ đoạn đê tiện mà ta cố tình dùng để ghê tởm chàng.

“Huyết mạch Phượng tộc bị giáng làm tiên nô là hình phạt cho việc ngươi hủy dung mạo Uyển Uyển.”

“Nếu ngươi không chịu nhận sai, vậy thì dùng cái chết của phụ hoàng mẫu phi ngươi để thay ngươi tạ tội với Uyển Uyển!”

Sau khi Tạ Từ Uyên rời đi, ta loạng choạng ngã khỏi giường.

Nhưng ta chẳng cảm nhận được đau đớn chút nào, bởi vì trái tim này đã chết từ lâu.

Trời sáng, ta trở về Phượng tộc để từ biệt huynh trưởng.

Kết quả lại nhìn thấy huynh quỳ dưới đất, khẩn cầu các tộc khác đừng cướp nguyên đan của phụ hoàng mẫu phi.

Ta như phát điên lao tới, rút hỏa tiên ra quất mạnh vào đám yêu thú đang bắt nạt Phượng tộc.

Sau khi đánh đuổi đám yêu thú kia, ta đỏ mắt bước tới đỡ huynh trưởng.

“Ca ca, huynh có sao không?”

Huynh trưởng không nói gì, hất tay ta ra rồi tự mình đứng dậy.

Tay ta khựng giữa không trung, trong lòng chua xót vô cùng. Ta cố gắng mỉm cười nói:

“Ta đã nói rõ với Tạ Từ Uyên rồi. Sau này chàng sẽ không làm khó huynh và huyết mạch Phượng tộc nữa.”

“Ca ca, ta đã chuẩn bị quỳnh tương ngọc lộ, có lợi cho vết thương của huynh.”

“Hôm nay… hôm nay cũng là sinh thần của ta…”

Đây là sinh thần cuối cùng của ta.

Trước kia có phụ hoàng mẫu phi ở bên, nay chỉ còn huynh trưởng.

Qua hôm nay, nếu có duyên thì kiếp sau gặp lại.

Ngay giây sau, huynh trưởng hung hăng đá vào bụng dưới của ta.

Đầu ta va vào mũi đá nhọn, trước mắt lập tức đỏ lòm một mảng.

“Ngươi hại chết phụ hoàng mẫu phi, vậy mà giờ còn có tâm trạng mừng sinh thần?”

“Đều tại ngươi nhất quyết báo thù Tạ Từ Uyên, huyết mạch Phượng tộc mới bị giáng làm tiên nô, phụ hoàng mẫu phi mới bị ép đến mức cùng tự vẫn!”

“Sao ngươi còn chưa đi chết? Tự mình quỳ trước mặt phụ hoàng mẫu phi mà chuộc tội đi!”

Ta ôm cái đầu đang chảy máu, co ro tại chỗ, bị tộc nhân hung ác chửi mắng.

Huynh trưởng từng cưng chiều ta như tiểu công chúa, giờ lại hận không thể bắt ta đi chết.

Là ta sai ngay từ đầu, yêu phải người không nên yêu.

Cũng là ta đã hại phụ hoàng mẫu phi chết thảm.

Giọng ta run rẩy đáp:

“Được, ta biết rồi.”

Ca ca, lần này ta sẽ làm theo ý huynh.

Ta thật sự sắp chết rồi.

2

Thấy ta đồng ý, huynh trưởng thoáng sững sờ, sau đó cười khẩy.

“Bớt diễn kịch trước mặt ta. Ngươi hại chết phụ hoàng mẫu phi, đời này ta cũng sẽ không tha thứ cho ngươi!”

Huynh trưởng thi triển cấm chú xua đuổi, khắc dấu phản đồ lên người ta.

Đời đời kiếp kiếp, ta không được bước vào lãnh địa Phượng tộc nữa.

Ta mê man rời đi. Khi ngang qua Thanh Khâu, ta tìm một nơi thích hợp để an táng.

Lại truyền âm ngàn dặm cho tri kỷ, nhờ nàng giúp ta xử lý hậu sự.

Qua hết ngày mai, tất cả sẽ kết thúc.

Tiểu đồng bên cạnh Tạ Từ Uyên vội vã xuất hiện.

“Chỉ Dao tỷ tỷ, thượng tiên bảo tỷ mau trở về. Tiên bào đã chuẩn bị xong rồi.”

“Thượng tiên nói nếu tỷ không chịu về, nhất định sẽ gây phiền phức cho thiếu chủ Phượng tộc…”

Ta nhịn đau quay về thiên giới, thay bộ tiên bào màu đỏ đặt trên giường rồi xuất hiện trước mặt chúng tiên.

Ngoài Tạ Từ Uyên và đám tiên hữu của chàng, Tô Uyển Uyển cũng có mặt.

Bọn ta mặc tiên bào giống hệt nhau, chỉ là bộ của nàng ta rõ ràng thô kệch hơn nhiều.

Tô Uyển Uyển nép vào lòng Tạ Từ Uyên, nghẹn ngào đầy tủi thân:

“Xin thượng tiên trách phạt, Uyển Uyển đã làm ngài mất mặt…”

Nói xong, nàng ta cúi đầu, lén nhìn ta với nụ cười đắc ý. Rõ ràng đây là cái bẫy đã được sắp đặt sẵn.

Ta còn chưa kịp nói gì, Tạ Từ Uyên đã buột miệng thốt ra hai chữ:

“Cởi ra!”

Những người khác lập tức hùa theo chế giễu.

“Huyết mạch Phượng tộc đã bị giáng làm tiên nô rồi, Phượng nhị cô nương vẫn chưa biết ghi nhớ bài học sao?”

“Nếu ta là Phượng nhị cô nương, hôm nay tuyệt đối sẽ không đến tự rước nhục vào thân, ha ha!”

Thấy ta không động đậy, ánh mắt Tạ Từ Uyên tối lại.

Ngay giây sau, chàng phất tay áo, hiện lên cảnh tượng đêm đại hôn trên vách tường.

Ta và thái tử Long tộc đang làm chuyện đáng xấu hổ trên giường, miệng lại gọi tên Tạ Từ Uyên.

Toàn trường xôn xao.

Tạ Từ Uyên che chở Tô Uyển Uyển sau lưng, lạnh lùng cười nhìn ta.

“Đây chính là kết cục khi ngươi bắt nạt Uyển Uyển!”

Máu trong người ta như chảy ngược. Nếu là trước kia, ta nhất định đã lật bàn làm loạn.

Nhưng hôm nay, thứ đến nhanh hơn cơn giận là sự chết tâm.

Hóa ra yêu hay không yêu một người, thật sự có thể phân biệt rõ ràng đến vậy.

Ta không muốn tiếp tục vở náo kịch này nữa, vừa định rời đi thì bị Tô Uyển Uyển chặn lại.

“Phượng Chỉ Dao, sao ngươi có thể phản bội Từ Uyên thượng tiên? Ngươi nhất định phải nhận sai chịu phạt.”

Nói xong, nàng ta hạ thấp giọng, đắc ý mỉa mai:

“Ta đã mang thai con của Từ Uyên thượng tiên rồi, đúng vào ngày ngươi không giữ được đứa bé của mình.”

“Từ Uyên thượng tiên nói cơ thể ta yếu, cần toàn bộ linh lực trong linh cốt của ngươi mới có thể sinh nở bình an.”

Ta siết chặt nắm tay, vừa định đẩy nàng ta ra thì nàng ta đột nhiên tự ngã xuống đất.

Một tiếng “xoạc” vang lên, tiên bào của Tô Uyển Uyển rách một đường lớn, cảnh xuân bên trong lộ ra.

Nàng ta miễn cưỡng che thân, khóc lóc chỉ trích ta:

“Ta biết ngươi không thích ta, nhưng ngươi cũng không thể xé hỏng tiên bào của ta chứ.”

“Từ Uyên thượng tiên, năm xưa nàng ta cũng làm như vậy, l/ ộ/ t sạch á/ o qu/ ầ/ n của ta, để đám yêu điểu kia x/ â/ m ph/ ạm ta…”

Chuyện ba trăm năm trước, rõ ràng là Tô Uyển Uyển cố ý vu oan.

Nhưng bất kể ta giải thích thế nào, Tạ Từ Uyên cũng không tin.

Chàng đưa Tô Uyển Uyển đi ngay trong ngày đại hôn, bỏ ta lại một mình trở thành trò cười trong mắt mọi người.

Vừa nhắc đến chuyện Tô Uyển Uyển bị vấy bẩn, Tạ Từ Uyên lập tức nổi giận.

Chàng không đợi ta nói, vung ra kiếm khí chấn nát toàn bộ y phục trên người ta.

Rồi lại dùng tiên bào của chính mình bọc kín Tô Uyển Uyển, đau lòng ôm nàng ta vào lòng.

“Xin lỗi Uyển Uyển. Nếu không, hôm nay ta sẽ nhốt ngươi chung với đám ma thú hèn hạ vừa bị bắt về kia!”

Đám ma thú trong lồng điên cuồng phả hơi về phía ta, hận không thể lập tức hút cạn linh lực của ta để trốn thoát.

Ta đỏ mắt nhìn thẳng vào mắt Tạ Từ Uyên.

“Xin lỗi thì ta không làm được, vì ta chưa từng chạm vào nàng ta.”

“Ngươi muốn nhốt thì cứ nhốt, ta không còn lời nào để nói.”

Dù sao ngày mai ta cũng sẽ chết. Sỉ nhục hôm nay chẳng đáng là gì nữa.

Sau hai giây im lặng, Tạ Từ Uyên nghiến răng ép ra một câu:

“Phượng Chỉ Dao, ta không ngờ ngươi lại tiện đến vậy. Dù bị ma thú chạm vào thân thể, ngươi cũng bằng lòng sao?”

Ta nhếch môi cười, nhưng nụ cười ấy còn khó coi hơn khóc.

“Đây chẳng phải là điều ngươi muốn thấy sao? Ta đồng ý rồi, sao ngươi lại không vui?”

“Tạ Từ Uyên, ta không nợ ngươi. Sau ngày mai, chúng ta đời đời kiếp kiếp không gặp lại.”

3


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay