Chương 2
Bà ấy ở đó sinh ra con, cứ nhắc mãi món thịt ngỗng hầm nồi gang này, không ngờ sau khi về bệnh viện lại bế nhầm con.
.
.
” Nói đoạn, khóe mắt bố tôi hơi đỏ lên: “Nếu không phải Angela bị tai nạn xe cần truyền m.
á.
u, thì chắc chúng ta cũng chẳng bao giờ phát hiện ra việc trao nhầm con.
” “Sau khi biết chuyện, mẹ con rất dằn vặt, đi khắp thế giới tìm con, cuối cùng vì suy nghĩ quá nhiều mà lâm bệnh rồi qua đời mười năm trước rồi.
” Lan dì khẽ nhíu mày, đứng dậy: “Tôi ăn xong rồi, mọi người cứ ăn đi.
” “Dì ơi, sao dì ăn ít thế ạ?” Lan dì chẳng thèm ngoảnh đầu lại, cứ thế cộp cộp đôi giày cao gót bỏ đi.
Cũng dễ hiểu thôi, đang ngồi trên bàn ăn mà chồng lại nhắc về người vợ quá cố, thử hỏi ai mà nuốt trôi cho được.
Bố tôi cười cười, gắp cho tôi một cái đùi ngỗng: “Không sao đâu, đừng để ý đến dì ấy.
Ăn cái đùi ngỗng đi, hồi xưa mẹ con thích ăn món này nhất đấy.
” Mạnh Vũ Tình thấy vậy thì cúi đầu, giả vờ bận rộn cắt miếng bò bít tết.
Tôi gắp thêm cái đùi ngỗng còn lại bỏ vào bát của Mạnh Vũ Tình.
“Đùi ngỗng này hầm nhừ lắm, cậu thử xem.
” Mạnh Vũ Tình có chút gượng gạo: “Tôi không ăn đâu.
” Tôi cắn một miếng đùi ngỗng, thuyết phục cô ta: “Ăn đi, đảm bảo ngon quên lối về luôn.
” Hoắc Kỳ Duyên cũng cười nói: “Thơm nức mùi thịt, nước sốt lại đậm đà, em thử một miếng xem sao.
” Mạnh Vũ Tình do dự rồi cũng cắn một miếng nhỏ.
“.
.
.
Cũng tạm.
” Thế mà cuối cùng cô ta chén sạch nguyên cái đùi ngỗng, lại còn phá lệ bảo chị Chung xới cho một bát cơm nữa.
Nghe Hoắc Kỳ Duyên bảo thì với cái dạ dày nhỏ xíu của Mạnh Vũ Tình, chỗ đó tương đương với lượng ăn hai bữa của cô ta rồi.
Mà phải nói thật, từ lúc tới Cảng Thành đến giờ, tôi vẫn chưa quen được khẩu vị ở đây.
Cứ thấy nhạt miệng thế nào ấy.
Tôi lục tung mọi ngăn tủ trong bếp để tìm hai hũ tương thủ công mà mình cất công mang từ Đông Bắc theo.
Đó là tương được ủ từ cái vại tương nhà mẹ nuôi đã truyền lại được ba mươi năm rồi, lúc lên máy bay tôi cứ khư khư ôm trong lòng đấy.
“Chị Chung ơi, chị có thấy hũ tương của em đâu không?” Chị Chung khựng lại một chút, ánh mắt liếc về phía sân vườn.
Tôi nhìn theo hướng đó, thấy Mạnh Vũ Tình đang chỉ đạo người giúp việc dọn rác.
Hũ thủy tinh đựng tương của tôi đang nằm chễm chệ trên lớp rác đầu tiên, nắp thì mở toang, tương vương vãi khắp nơi.
Tôi lao ra ngoài, giọng hét đến lạc cả đi: “Mạnh Vũ Tình, sao cậu lại vứt đồ của tôi?!” Cô ta giật bắn mình, lúc quay người lại tay vẫn còn cầm tờ giấy thơm bịt mũi.
“Tôi còn tưởng là vũ khí sinh học gì chứ, giấu trong góc bếp, mùi kinh khủng thật.
Nhà cửa phải giữ vệ sinh, nên tôi cho người xử lý luôn.
” Tôi tức đến mức muốn cho cô ta hai đấm.
Hũ tương này mẹ nuôi tôi làm từ tiết Thanh Minh đến tận tiết Sương Giáng, trưa nào cũng bê vại tương ra phơi nắng.
Mẹ nuôi bảo: “Ánh mặt trời có linh hồn, phải để tương được hấp thụ thì mới ngon.
” “Đây là đồ ăn đấy cậu có hiểu không hả? Nó cũng như trứng cá tầm hay gan ngỗng của các người thôi, chỉ là.
.
.
cách làm khác nhau thôi!” Mạnh Vũ Tình cười khẩy một tiếng: “Đồ ăn á? Ngô Ưu, ai không biết chắc còn tưởng là cậu vớt từ trong nhà vệ sinh ra đấy.
” 4.
Không gian tĩnh lặng như tờ.
Người làm vườn cầm kéo cắt hoa vội quay mặt đi, cô người hầu trẻ thì mím chặt môi.
Nắng Cảng Thành c.
h.
ói chang, làm gáy tôi nóng rát.
Nhìn cái vẻ mặt đắc thắng của Mạnh Vũ Tình, tự dưng tôi lại hết giận.
Tôi quay đầu, giọng bình tĩnh: “Chị Chung, làm phiền chị cho em xin chai dầu mè với một ít rau thơm.
Hành, gừng, tỏi có sẵn đúng không ạ? Chị luộc cho em thêm một nắm mì sợi, loại mì râu rồng sợi nhỏ nhất ấy ạ.
” Mười phút sau, trên chiếc bàn sắt kiểu Âu ngoài sân, tất cả mọi thứ tôi cần đã được bày biện đầy đủ.
Tôi bê hũ tương còn lại chưa mở ra, mở nắp ngay trước mặt tất cả mọi người.
Mùi tương đậm đà lập tức lan tỏa khắp không gian.
Tôi múc hai thìa tương vào bát, rưới dầu mè, rắc thêm chút hành lá và rau thơm thái thật nhỏ.
Sau đó dùng đũa trộn đều lên, để từng sợi mì mỏng manh đều thấm đẫm nước sốt.
Chị Chung tò mò ghé lại gần: “Cô chủ nhỏ, tương này.
.
.
thơm quá!” “Mọi người nếu thấy hứng thú thì cứ thử xem sao.
” Đám người làm ùa tới.
Tôi bưng bát mì đưa cho Mạnh Vũ Tình: “Cậu có muốn thử một miếng không?” 「 Tôi chỉ mới nhìn một cái thôi là đã muốn buồn nôn rồi.
」 「Cô cứ nếm thử đi, nếu ăn xong mà vẫn thấy nó là phân, thì coi như tôi chịu thua.
」 Mạnh Vũ Tình không tin vào tà đạo, cầm đũa bưng bát, cực kỳ miễn cưỡng gắp sợi mì đưa vào miệng.
Nhai hai cái, động tác bỗng khựng lại.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận