Chương 1
Tôi là thiên kim tiểu thư thật sự của một gia tộc hào môn Hong Kong, nhưng lại bị thất lạc ở vùng Đông Bắc.
Ngày bố tìm được tôi, tôi đang ở ngoài sân hì hục muối dưa cải.
“Con gái ta chịu khổ rồi, mau theo bố về nhà thôi!” Thế là tôi xách theo một bao tải đựng đầy dưa cải muối, tay kia cầm con ngỗng béo, nghênh ngang bước vào căn biệt thự hào nhoáng ở Hong Kong.
Mẹ kế mặt lạnh như tiền, còn cô em gái hờ thì nhìn tôi bằng ánh mắt đầy mỉa mai.
Nhìn căn biệt thự lộng lẫy xa hoa, tôi đứng hình, ngẩn ngơ không thốt nên lời.
Bố tôi xót xa lên tiếng: “Đừng sợ, nếu chúng nó dám ức h.
i.
ế.
p con, cứ nói với bố.
” Tôi gật đầu: “Bố cứ yên tâm, con không ức h.
i.
ế.
p họ đâu.
” Tôi tươi cười tiến tới, nắm lấy tay mẹ kế.
“Dì ơi, dì đẹp quá, bình thường dì dùng mỹ phẩm gì thế ạ?” Mẹ kế sững sờ, còn cô em gái hờ thì bịt mũi: “Cái mùi nghèo nàn gì thế này?” Tôi nhanh tay móc ngay một chiếc sủi cảo nhân dưa cải trong hộp đồ ăn mang theo, nhét thẳng vào miệng cô ta.
“Mũi cô thính thật đấy, sủi cảo dưa cải này ngon không?” Cô em gái tức đến phát khóc: “Bố! Nhìn chị ta kìa!” Tôi ném bao tải xuống đất, rồi xách con ngỗng lên: “Đừng có nhõng nhẽo nữa, mau lại đây phụ một tay, tối nay nhà mình làm món thịt ngỗng hầm nồi gang đi xem nào.
” 1.
Ngày chiếc Lincoln dài ngoằng tiến vào thôn, cả thôn già trẻ lớn bé đều chạy ra xem náo nhiệt.
Nhị Cẩu nhà hàng xóm lúc đi ngang qua sân nhà tôi còn gọi với vào.
“Ngô Ưu, đi mau! Đi xem náo nhiệt đi! Nghe nói có ông nhà giàu ở tận Hong Kong đến nhận người thân đấy.
” “Liên quan gì đến tôi đâu? Tôi đang bận lắm.
” Cái vại dưa cải này muối xong là cả năm nay chẳng lo thiếu sủi cảo ăn rồi.
Nhị Cẩu xua xua tay: “Thế tôi đi đây, lát về tôi kể cho mà nghe.
” Trong ngăn đá vẫn còn ít xương ống heo, lát nữa đem hầm với dưa cải thì ngon nhức nách.
Nghĩ đến thôi là tôi thấy tràn đầy năng lượng rồi.
Tôi vén tay áo lên, thuần thục nhét từng cây cải thảo vào vại.
Tiếng ồn ào ngoài cửa ngày một gần, Nhị Cẩu đột nhiên xông vào sân, mặt mày đầy kích động.
“Ngô Ưu, bố cô đến tìm kìa!” Sân nhà tôi trong phút chốc chật kín người.
Chưa kịp định thần, một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề, phong thái lịch lãm bước vào sân với đôi mắt đỏ hoe.
“Con gái ngoan, bố cuối cùng cũng tìm thấy con rồi!” “Con đã chịu khổ nhiều rồi, theo bố về nhà thôi!” Thì ra, tôi chính là cô thiên kim thất lạc của vị phú thương ở Cảng Thành.
Thế là tôi xách cái bao tải đựng đầy dưa muối, tay kia cầm con ngỗng theo bố về biệt thự sang trọng ở Cảng Thành.
Suốt dọc đường, bố không ngừng kể cho tôi nghe về cả gia đình sắp tới mà tôi phải đối mặt.
“Dì Lan của con tính tình hơi gắt, nhưng cũng không phải là người không biết lý lẽ.
” “Angela bằng tuổi con, cũng chính là đứa con gái bị bế nhầm năm đó.
Con bé hơi có chút tiểu thư, nhưng bản chất không xấu.
” “Anh trai do dì Lan mang tới rất ưu tú, cũng rất tốt bụng.
.
.
” Tôi vừa nghe, vừa nhìn ra ngoài cửa sổ ngắm khung cảnh phồn hoa của Cảng Thành.
Chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại trước cổng nhà.
Người mẹ kế mặt lạnh cùng cô thiên kim giả với vẻ khinh khỉnh bước ra đón.
Tôi sững sờ, đứng hình khi nhìn thấy căn biệt thự xa hoa lộng lẫy kia.
Thật không dám tin, căn nhà chỉ xuất hiện trong phim truyền hình đấu đá hào môn này lại chính là nhà của mình.
Bố xót xa lên tiếng: “Đừng sợ, nếu chúng nó dám bắt nạt con, cứ nói với bố.
” Tôi gật đầu: “Bố cứ yên tâm, con không bắt nạt họ là may rồi.
” Tôi cười tươi tiến tới, nắm lấy tay mẹ kế.
“Dì ơi, dì đẹp quá, bình thường dì dùng mỹ phẩm gì thế ạ?” Dì Lan sa sầm mặt mày, sững người lại.
Mạnh Vũ Tình, cô thiên kim giả đứng bên cạnh bịt mũi: “Cái mùi nghèo nàn gì thế này?” Tôi nhiệt tình lấy một cái sủi cảo dưa muối từ trong hộp đồ ra, nhét thẳng vào miệng cô ta.
“Mũi cô thính đấy, sủi cảo nhân dưa muối ngon không?” Mạnh Vũ Tình tức đến phát khóc: “Bố! Bố nhìn nó kìa!” Tôi ném phịch bao tải xuống đất, xách con ngỗng lên: “Đừng lề mề nữa, qua đây phụ một tay, tối nay mình làm món thịt ngỗng hầm nồi gang đi.
” 2 Cả thế giới bỗng chốc im lặng.
Bố ho nhẹ hai tiếng: “Chị Chung này, chị đem con ngỗng xuống nhà bếp đi.
” Sau đó quay sang nhìn dì Lan: “Mỹ Lan, tôi phải đến công ty đây, bà đưa Ngô Ưu về phòng nó nhé.
” Dì Lan gượng cười gật đầu.
Dì Lan đẹp thật, da trắng mịn màng, eo thon nhỏ nhắn.
Nhìn dì chẳng giống người đã ngoài bốn mươi chút nào.
Chỉ là tính tình hơi nóng nảy thật.
Nhưng không sao, mỹ nhân thì tính khí một chút cũng là bình thường.
Dì đẩy cửa phòng tôi ra, ném hành lý của tôi vào trong.
“Đây là phòng của con, nếu con thấy nhỏ thì bố con vẫn còn một căn hộ riêng ở trung tâm.
.
.
” “Không nhỏ đâu, không nhỏ đâu.
.
.
” Phòng này còn rộng hơn cả phòng khách nhà cũ của tôi, đồ đạc trang trí như cung điện, đúng chuẩn phòng công chúa luôn.
Tôi phấn khích chạm vào giường, cứng ngắc.
Dì Lan cười lạnh: “Giường nó chỉ cứng thế thôi, nếu không thích con cứ ra căn hộ mà ở, giường ở đó mềm.
” “Ai bảo con không thích? Giường cứng tốt cho cột sống đấy chứ, con quen nằm giường cứng rồi, trước đây toàn nằm trên sập sưởi thôi.
Cảm ơn dì! Dì chu đáo quá!” Sắc mặt dì Lan lúc xanh lúc tím.
Sau đó tức giận nện gót giày cộp cộp bỏ đi.
Tính tình mỹ nhân này đúng là hơi lạ, muốn cảm ơn mà cũng không thấy vui vẻ gì.
Mạnh Vũ Tình cứ đứng bên cạnh âm thầm quan sát tôi.
Khi chỉ còn lại hai đứa, cô ta mới chịu mở miệng.
“Thật không nhìn ra cô lại là con đẻ của bố, trên người toàn một cái mùi nghèo nàn.
” Tôi vừa định phản bác thì từ phía cửa truyền đến một giọng nói trầm thấp, dịu dàng.
“Angela, không được vô lễ.
” Tôi ngẩng đầu nhìn, người đứng ở cửa chắc chắn là anh trai Hoắc Kỳ Duyên rồi.
Đôi mắt sau cặp kính gọng vàng hơi nheo lại, nụ cười ôn hòa tựa như làn gió xuân, cả người anh trông cứ như đang tỏa ra hào quang dịu nhẹ vậy.
“Anh Kỳ Duyên!” Mạnh Vũ Tình lập tức thu lại vẻ chanh chua, giọng nói ngọt xớt lên hẳn tám tông.
“Angela, Ưu Ưu mới về nhà, em nên quan tâm đến con bé một chút.
” Mạnh Vũ Tình bĩu môi: “Nhưng mà cô ta.
.
.
” “Được rồi.
” Hoắc Kỳ Duyên nhẹ nhàng ngắt lời, giọng nói không hề cao lên nửa phần nhưng lại khiến Mạnh Vũ Tình im bặt ngay lập tức.
Hoắc Kỳ Duyên thong thả bước vào, ánh mắt chạm vào mặt tôi trước, nụ cười trên môi đậm thêm một chút: “Ưu Ưu, chào mừng em về nhà.
” Nhưng điều kỳ lạ là, rõ ràng anh đang cười, nhưng tôi lại cảm thấy nụ cười ấy chỉ lơ lửng trên bề mặt, chẳng hề chạm đến đáy mắt.
“Anh là Hoắc Kỳ Duyên.
” Anh chìa tay ra, ngón tay thon dài sạch sẽ, móng tay được cắt tỉa rất gọn gàng.
“Từ nay chúng ta là một gia đình, có nhu cầu gì cứ bảo với anh.
” Tôi bắt tay anh: “Cảm ơn anh trai, dì quản gia đã thu xếp ổn thỏa cả rồi, em không thiếu gì nữa đâu.
” Anh gật đầu, ánh mắt lướt qua cái túi dứa tôi đặt dưới đất, thần sắc không hề thay đổi chút nào.
“Vậy thì tốt.
Em nghỉ ngơi đi, lát nữa gặp nhau lúc ăn tối.
” Mạnh Vũ Tình lườm tôi một cái rồi cũng chạy theo sau.
Kỳ lạ thật.
Người anh này rõ ràng rất dịu dàng lịch thiệp, lời nói cử chỉ đều không chê vào đâu được.
Nhưng sao tôi cứ thấy.
.
.
anh ta mới là người khó nhằn nhất cái nhà này nhỉ? 3.
Buổi tối, bố tôi từ công ty về, cô Chung đã chuẩn bị xong bữa tối.
Đĩa thức ăn được trang trí tinh xảo, miếng bít tết xèo xèo trên đĩa trông vô cùng hấp dẫn.
Tôi nuốt nước miếng: “Mùi thơm phức luôn.
” Dì Lan khinh khỉnh cười: “Cô Chung, lấy cho Ngô Ưu đôi đũa đi, chắc con bé không quen dùng dao dĩa đâu.
” Tôi xua tay: “Không sao, tôi dùng quen mà.
” Tuy nhà tôi ở Đông Bắc không giàu có gì, nhưng năm nào đến sinh nhật, bố mẹ nuôi cũng dẫn tôi ra thành phố ăn đồ Tây.
Trên bàn ăn, cả nhà đều cúi đầu cắt bít tết, không khí có chút gượng gạo.
Tôi dùng nĩa xiên một miếng xúc xích đưa đến trước mặt Mạnh Vũ Tình rồi hỏi: “Cậu có ăn xúc xích không?” Mạnh Vũ Tình mất kiên nhẫn đáp: “Không ăn.
” Tôi gật đầu, xiên luôn miếng xúc xích trên đĩa của cô ta.
“Không ăn thì cho tôi.
” Mạnh Vũ Tình bị hành động của tôi làm cho ngẩn người, cô ta bắt chước theo hỏi ngược lại: “Thế cậu có uống súp nấm không?” “Uống chứ.
” Tôi bưng bát súp nấm trước mặt cô ta lên húp một ngụm: “Cậu xem, cái gì cũng không ăn, kén chọn như vậy là không tốt đâu.
” Hoắc Kỳ Duyên không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Mạnh Vũ Tình tức đến run người: “Daddy! Bố nhìn xem cô ta kìa!” Bố tôi không những không mắng tôi, ngược lại còn cười ha hả: “Đã bao năm rồi, trên bàn ăn cuối cùng cũng có chút không khí sống động thế này.
” Đúng thế còn gì, mọi người cứ cắm cúi ăn, chẳng ai nói với ai câu nào, chán ngắt.
Trước đây ở nhà tại Đông Bắc, bữa cơm nào cả gia đình cũng rôm rả trò chuyện, vui cực kỳ.
Ngửi thấy mùi thịt đậm đà bay ra từ nhà bếp, tôi mới nhớ ra nồi ngỗng mình đang hầm.
“Thịt ngỗng hầm nồi gang chín rồi, tôi đi lấy đây!” Mấy món trên bàn toàn đồ tinh xảo mà phần bé tí tẹo, cả nhà đông người thế này thì làm sao mà ăn no được? May mà tôi đã trổ tài, làm thêm một nồi thịt ngỗng hầm nồi gang.
Tôi bê thẳng cái nồi gang đặt lên bàn ăn bằng đá cẩm thạch.
Dì Lan và Mạnh Vũ Tình nhìn cái nồi gang đen sì thì đứng hình tại chỗ.
Hoắc Kỳ Duyên cười híp mắt: “Không ngờ Ưu Ưu lại có tay nghề giỏi thế này.
” Bố tôi mắt sáng rực lên: “Ngửi thấy mùi này, bố lại nhớ đến mười mấy năm trước cùng mẹ con sang Đông Bắc bàn chuyện làm ăn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận