Chương 2509: Quà Gặp Mặt
Mãn Bảo và Bạch Thiện quỳ trước mặt Lưu lão phu nhân. Mãn Bảo dâng trà, cất giọng lanh lảnh: “Bái kiến tổ mẫu, chúc tổ mẫu bình an.”
Lưu lão phu nhân đã thu liễm cảm xúc, nhìn nàng bằng ánh mắt từ ái, gật đầu cười nói: “Hài t.ử ngoan.”
Bà nhận chén trà nhấp một ngụm, đặt xuống bàn rồi bảo Lưu ma ma đưa cho Mãn Bảo một chiếc tráp gỗ, mỉm cười: “Trong này là trang sức Thái ngoại tổ phụ của cháu tặng ta khi xuất giá, giờ ta cũng chẳng dùng đến nữa, nay giao lại cho cháu.”
Lưu ma ma mở tráp ra cho Mãn Bảo xem. Đám người nhà họ Bạch đưa mắt nhìn sang, chỉ một cái liếc mắt đã không thể dứt ra được. Bên trong là một bộ trang sức bằng ngọc hoàn chỉnh, nổi bật nhất là cặp vòng ngọc trên cùng mang sắc xanh mướt điểm xuyết sắc vàng.
Ánh mắt Tam lão thái thái rực lửa. Bà biết rõ bộ trang sức ngọc này. Cùng làm dâu con trong nhà mấy chục năm, bà dư sức biết bộ của hồi môn mà Lưu lão phu nhân đắc ý nhất là gì.
Không ngờ hai mươi năm trước bà ấy không nỡ trao cho Trịnh thị, hôm nay lại hào phóng đem ra tặng cho cô cháu dâu này.
Đây là một bộ trang sức bằng ngọc Lam Điền, không chỉ có vòng tay, ngọc bội, mà còn có một cây trâm cài tóc bằng ngọc bọc vàng trị giá ngàn vàng. Toàn bộ ngọc được sử dụng đều là loại thượng hạng.
Nhà ngoại của Lưu lão phu nhân chỉ có duy nhất một cô con gái đích xuất. Nghe nói lúc bà xuất giá, gần như mang đi một nửa gia sản. Lưu thái gia khi đó còn vung tiền tấn lặn lội đến tận Lam Điền để săn ngọc, mang về cơ man nào là ngọc Lam Điền để chế tác trang sức cho bà, từ trâm cài cho đến đai ngọc đều đủ cả.
Mà nay đã hơn bốn mươi năm trôi qua, ngọc Lam Điền càng thêm quý hiếm, những món đồ này lại càng trở nên vô giá.
Thế mà bọn họ còn dám than nghèo kể khổ?
Tam lão thái thái bất giác đưa mắt nhìn Bạch Mân.
Bạch Mân miễn cưỡng rời mắt đi, tự an ủi: Bất kể bà ta thực sự túng quẫn hay chỉ giả vờ, mối quan hệ giữa hai nhà đều cần phải được hàn gắn.
Nghĩ vậy, trong lòng Bạch Mân mới dễ chịu hơn đôi chút.
Mãn Bảo cũng bị choáng ngợp bởi mớ đồ trong tráp. Lăn lộn với Trường Dự – một tín đồ đam mê vàng bạc ngọc ngà, Mãn Bảo thừa biết tráp ngọc này đáng giá tới mức nào.
Nàng ôm khư khư chiếc tráp, nhìn Lưu lão phu nhân. Lưu lão phu nhân cười hỏi: “Sao thế, không ưng à?”
Mãn Bảo lập tức ôm c.h.ặ.t lấy chiếc tráp, cười ngọt ngào: “Cháu cảm tạ tổ mẫu.”
Mãn Bảo bịn rịn giao chiếc tráp cho Ngũ Nguyệt đứng phía sau, rồi đứng dậy tiến đến trước mặt Trịnh thị quỳ xuống, ngẩng đầu cười tươi như hoa: “Mời mẫu thân dùng trà, chúc mẫu thân bình an.”
Trịnh thị cười rạng rỡ gật đầu, nhận trà uống một ngụm. Bà cũng tặng Mãn Bảo một bộ trang sức, nhưng là đồ vàng, kiểu dáng vô cùng tinh xảo. Mãn Bảo vừa nhìn đã ưng ngay.
Nàng ôm tráp đứng dậy, quay người giao nốt cho Ngũ Nguyệt, lúc này mới quay sang chào khách bên trái.
Lưu lão phu nhân giới thiệu: “Đây là Tam tổ mẫu của cháu.”
Một bà t.ử mang bồ đoàn lên, Mãn Bảo hiểu ý, đây cũng là người phải quỳ bái. Nàng cùng Bạch Thiện quỳ xuống, dâng trà cười nói: “Bái kiến Tam tổ mẫu, chúc Tam tổ mẫu bình an.”
Tam lão thái thái cười gật đầu, nhận trà nhấp môi, rồi bảo nha hoàn phía sau đưa hồng bao đã chuẩn bị sẵn cho đôi vợ chồng trẻ. Ngẫm nghĩ một chút, bà vẫn nắm lấy tay Chu Mãn, tháo chiếc vòng ngọc bấy lâu nay vẫn đeo trên cổ tay mình xuống, luồn vào tay nàng.
Mãn Bảo có chút ngần ngừ, đưa mắt nhìn Lưu lão phu nhân.
Lưu lão phu nhân mỉm cười gật đầu. Mãn Bảo lúc này mới nhận lấy, khẽ cúi đầu cười tạ ơn.
Sau đó, hai vợ chồng lần lượt bái kiến Tam bá Bạch Mân và Tam thái thái, Ngũ thúc Bạch Hành và Ngũ thái thái, thu hoạch thêm bốn cái hồng bao. Tiếp đến mới là hai người vai vế ngang hàng đi cùng họ.
Lúc này Mãn Bảo phải tặng quà đáp lễ, may mà nàng đã chuẩn bị kỹ càng từ trước.
Quà của Tiểu Tiền thị và Lưu lão phu nhân được mix & match với nhau: tiểu nương t.ử nhận được hai đôi giày, một hà bao đựng sẵn những nén bạc nhỏ xíu và hai chiếc khăn tay; còn lang quân thì nhận một bộ văn phòng tứ bảo, hai đôi giày và một hà bao đựng bạc nén.
Tặng quà xong xuôi, ai nấy đều hớn hở, sau đó cùng nhau di chuyển sang phòng ăn dùng bữa.
Mãn Bảo rất tự giác phụ giúp bày biện bát đũa. Vừa bày xong, Lưu lão phu nhân đã tươi cười vẫy tay gọi: “Thôi nào, mấy việc này cứ để hạ nhân làm là được, cháu mau lại đây ngồi. Hôm qua thành thân, bọn họ quậy tưng bừng thế kia, chắc hai đứa cũng mệt lả rồi nhỉ?”
Mãn Bảo cười đáp “Không mệt ạ”, nhưng vẫn tiến đến ngồi cạnh Lưu lão phu nhân.
Ánh mắt Tam lão thái thái khẽ lóe lên, Tam thái thái liền cười đon đả: “Thẩm nương thương xót cháu dâu thật đấy, mới ngày đầu tiên đã chẳng nỡ bắt lập quy củ.”
Lưu lão phu nhân cười đáp: “Nhà ta neo người, không giống nhà các cháu nhân khẩu đông đúc, quy củ nghiêm ngặt. Ta còn đang ghen tị với mẹ chồng cháu đây, mấy người các cháu dẫu người lớn không uốn nắn thì quy củ vẫn vô cùng chuẩn mực. Đứa trẻ này thì khác, nó cùng Thiện Bảo lớn lên từ nhỏ, ta còn lạ gì tính nết nó nữa. Quy củ nào tốt, quy củ nào không, trong lòng ta tự có chừng mực, nên cũng chẳng cần phải thử thách nó làm gì.”
Trịnh thị khẽ gật đầu, bồi thêm: “Đúng thế, ở bên cạnh chúng ta mười mấy năm rồi mà vẫn không học được, giờ có dạy cũng vô ích. Ta thấy cứ như hiện tại cũng tốt chán.”
Đám người Tam thái thái: …
Hai tiểu nương t.ử nhà họ Bạch lén lút liếc nhìn Chu Mãn, ánh mắt ngập tràn sự ghen tị.
Lưu lão phu nhân cầm đũa gắp một gắp rau xanh, cười nói: “Mau dùng bữa sáng thôi, sáng sớm đã làm phiền mọi người phải chờ đợi, chắc giờ ai nấy đều đói bụng rồi nhỉ?”
Lúc này đông người, mọi người đều tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc “thực bất ngôn” (lúc ăn không nói chuyện), nên bữa sáng diễn ra trong im lặng.
Mãn Bảo và Bạch Thiện ăn uống rất ngon miệng. Đầu tiên là xơi hai cái bánh bao, sau đó nhẩn nha ăn cháo thịt trộn kèm chút dưa muối. Húp sạch bát cháo, họ lại nhón lấy mấy chiếc màn thầu nhỏ nhâm nhi.
Màn thầu nhỏ do nhà bếp làm khác hẳn hàng quán bên ngoài. Màn thầu bán ngoài quán cực kỳ đặc ruột, chắc nịch, nếu đem đông lạnh rồi chọi vào đầu người ta, đảm bảo u đầu mẻ trán.
Còn màn thầu nhà làm thì trắng ngần, bông xốp mềm mịn. Một cái chỉ to cỡ nửa bàn tay, khẽ xé một miếng là đứt, vừa vặn một miếng c.ắ.n. Vị ngọt thanh, mềm xốp, ăn cực kỳ ngon miệng.
Cả Mãn Bảo và Bạch Thiện đều rất khoái khẩu, dù không có nhân như bánh bao thì ăn vẫn thấy ngon.
Đám Tam thái thái ngồi bên cạnh trố mắt nhìn nàng ăn, hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác.
Đặc biệt là hai cô nương chỉ kém Mãn Bảo vài tuổi, nhìn nàng chằm chằm một lượt từ đầu đến chân rồi ngưỡng mộ ra mặt. Chắc mẩm cô nương này có bí kíp giữ dáng thần sầu.
Ăn nhiều nhường ấy mà chẳng hề béo ịch, ngược lại cốt cách cân đối, mũm mĩm đáng yêu, khiến hai cô nàng ghen tị đỏ cả mắt.
Ăn sáng xong, Lưu lão phu nhân bảo Bạch Thiện và Chu Mãn dẫn theo bốn vị đồng vai vế ra hoa viên dạo chơi, còn mình thì ở lại tiếp chuyện đám Tam lão thái thái.
Hai bên vốn chẳng thân thiết gì, nên cuộc chơi cũng nhanh ch.óng kết thúc. Chưa tới giờ Ngọ (giữa trưa), nhóm khách đã cáo từ ra về. Họ vừa đi khuất, Mãn Bảo liền nhào lên chiếc giường nệm, thở hắt ra sảng khoái: “Thoải mái quá đi~”
Bạch Thiện nhịn không được phì cười, cũng sà tới ngồi chung trên nệm. Trong phòng chẳng có ai khác, chàng dứt khoát đá văng giày, chen chúc vào nói thầm với nàng: “Mai về lại mặt, chúng ta phái người mang hôn thư đến huyện nha đóng dấu luôn nhé.”
Mãn Bảo gật đầu cái rụp.
Thấy nàng đồng ý, Bạch Thiện liền c.ắ.n tai nàng trêu chọc: “Thế chứng tỏ muội cực kỳ ưng ý với mối hôn sự này rồi phải không?”
Mãn Bảo huých cùi chỏ vào mạn sườn chàng, mặt đỏ lựng mắng: “Huynh mà còn nói mấy lời trơ trẽn thế này nữa, ngày mai ta giấu nhẹm hôn thư đi, không cho huynh đi đóng dấu đâu.”
Bạch Thiện lập tức câm như hến.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận