Chương 2480: Cãi vã
Ngồi thuyền tiến vào Đại Minh Cung, Mãn Bảo nhận ra khung cảnh nơi đây trông càng thêm… hoang tàn rậm rạp.
Đại Minh Cung từng đón một đợt tu sửa ngắn ngủi khi Hoàng đế, Thái hậu dẫn theo Cung vương, Minh Đạt và các hoàng t.ử, công chúa tới đây tránh nóng. Đáng tiếc đợt tu sửa quá ngắn ngủi, chưa đầy hai tháng đã bị đứt gánh giữa đường vì cạn vốn. Kết quả của hai tháng thi công cũng chỉ là hoàn thiện nốt một cung điện đang cất dở. Hơn nữa, cung điện xây xong thì trống hoắc trống huơ, bên trong gia cụ đồ đạc chẳng có một mống.
Thời gian sau đó, túi tiền của Hoàng đế luôn trong tình trạng viêm màng túi, Nội khố thu chẳng đủ chi, còn Quốc khố thì bị đám đại thần giữ c.h.ặ.t như đỉa đói. Hễ ngài hơi mảy may hé lộ ý định xây cất Đại Minh Cung là từ Tể tướng Ngụy Tri cho đến Ngự sử lục phẩm thi nhau dâng sớ can gián. Họ cho rằng thiên hạ nay mới chỉ tạm gọi là “dân an”, còn cách hai chữ “quốc thái” một chặng đường rất xa, thực sự không phải lúc thích hợp để vung tiền hưng binh động thổ.
Hoàng đế nghe khuyên can lọt tai, dần dà cũng vứt luôn cái Đại Minh Cung ra sau đầu.
Sau đó lại vướng kỳ để tang, càng không tiện bề xây dựng quy mô lớn. Năm ngoái lại còn dấy binh Tây chinh, Quốc khố sạch bách chẳng còn một xu. Thế nên Đại Minh Cung… ừm, đừng nói tới chuyện xây cất, đến cả việc tu sửa cũng lèo tèo thưa thớt. Kết quả là cỏ dại, cây cối đua nhau mọc lên um tùm. Mãn Bảo đứng trên thuyền nhìn cỏ hoang mọc tràn hai bờ, khẽ lắc đầu, thầm cảm thán: Đúng là nhà Hoàng đế có khác, nhà cửa nhiều vô kể, lãng phí để hoang phế đến mức này cũng chẳng ai xót.
Đến bến đò, nội thị cho thuyền cập bờ để Chu Mãn lên cạn.
Mãn Bảo lên bờ, lững thững đi bộ đến xem xét khu cung thất mà Công bộ đang cải tạo.
Ở đây người không đông lắm, chủ yếu là người của Công bộ và các đinh dịch đang làm việc. Tuy nhiên, lần này Hoàng đế cũng chẳng cấp vốn xây cung điện mới, mà chỉ đơn thuần là “cải tạo”.
Hoàng đế lệnh cho Công bộ chọn ra hai cung điện bề thế nhất, xây tường gạch bịt kín lại. Đến lúc đó, hoàng nữ ở một cung, hoàng t.ử ở một cung, nam nữ cách biệt để chủng đậu. Người ở bên trong chỉ có thể vào chứ tuyệt đối không thể ra ngoài.
Giữa hai cung điện được nối với nhau bằng một đường hẻm dài dằng dặc, cốt để các thái y tiện đường qua lại hai bên.
Một khi đám con cháu hoàng gia đã dọn vào, hai cung điện này sẽ bị phong tỏa hoàn toàn. Đến cả đồ ăn thức uống cũng phải dùng ròng rọc kéo vào.
Sở dĩ phải cẩn mật đến vậy là vì đây là Đại Minh Cung, nằm sát vách Thái Cực Cung, lỡ để lọt mầm bệnh đậu mùa ra ngoài thì hậu họa khôn lường.
Đáng lý ra việc chủng đậu nên bế hết ra hoàng trang là an toàn nhất.
Nhưng ngặt nỗi Hoàng đế xót xa đám con cháu ngọc ngà, sợ chúng chịu khổ. Cái hoàng trang bên đó, một phòng nhét tận sáu mạng người, lại còn là nhà tranh vách đất xây dựng chắp vá, làm sao sánh được với cung điện nguy nga lộng lẫy ở Đại Minh Cung?
Ở đây, ít ra mỗi người cũng có một phòng riêng biệt.
Đúng vậy, mỗi người một phòng! Hoàng đế vung tay cực kỳ hào phóng, sai thợ làm những tấm bình phong khổng lồ, chia đôi căn phòng lớn thành hai gian. Một gian dành cho tiểu công chúa hay tiểu quận chúa, gian còn lại dành cho cung nữ theo hầu.
Ừm, mấy cung nữ được chọn cũng xấp xỉ mười sáu tuổi. Bọn họ cũng sẽ tham gia chủng đậu cùng chủ t.ử, và nếu không có biến cố gì, sau này họ sẽ hầu hạ chủ t.ử của mình trọn đời.
Nhiệm vụ kiểm tra của Mãn Bảo hôm nay là xem hai cung điện đã thực sự bị phong kín hoàn toàn hay chưa. Lỡ đâu có ngõ ngách bí mật nào dùng để tuồn đồ ra vào thì toi mạng. Chuyện này ở hoàng trang thì chẳng sao, nhưng trong hoàng cung lại là điều tối kỵ.
Nàng còn phải xem xét d.ư.ợ.c đường chuẩn bị cho Thái y viện có đúng quy chuẩn không, cũng như rà soát vấn đề vệ sinh của cung điện.
Làm xong việc của ngày hôm nay, Mãn Bảo chắp tay sau lưng, ngửa cổ nhìn đám thợ thuyền đang hì hục làm việc. Cứ nhìn cái đà làm việc tỉ mẩn thế này, muốn xây xong phần còn lại của Đại Minh Cung, chắc mẩm phải mất vài ba năm ròng rã. Mà đó là trong trường hợp Hoàng đế rủng rỉnh tiền bạc kìa.
Nếu không có tiền rót xuống, e rằng cả chục năm nữa cũng chẳng hoàn thành nổi.
Mãn Bảo lắc gật đầu, ghi chép lại tiến độ thi công rồi bỏ đi.
Sắp tới giờ tan làm rồi, đợi nàng ngồi thuyền quay về Thái Cực Cung, chắc cũng vừa khít giờ tan tầm. Chà, từ đó lết bộ về Thái y viện cũng xa gãy chân đây.
Nhưng cứ nghĩ đến hộp trang sức đang nằm gọn trong Thái y viện, nàng lại hừng hực khí thế.
Mãn Bảo mặt mày hớn hở ôm c.h.ặ.t hộp trang sức rời cung. Vừa ló đầu ra khỏi cổng đã thấy Bạch Thiện đứng chờ sẵn.
Nàng tươi cười rạng rỡ chạy tới. Bọn thị vệ kiểm tra hộp trang sức của nàng, hai mắt cứ trân trân dòm vào đó.
Mãn Bảo cực kỳ hào phóng tuyên bố: “Đây là quà Cung vương phi tặng ta đấy.”
Tất nhiên, bọn thị vệ chẳng đời nào nghĩ đây là đồ hối lộ, mà tự động mặc định đó là đồ được “ban thưởng”.
Trong mắt bọn họ, Chu Mãn được xếp vào diện ngoại thần “cá kiếm” được nhiều phần thưởng hậu hĩnh nhất nhì triều đình rồi.
(Tất nhiên là ngoại trừ Cung vương và Ích Châu vương ngày trước ra).
Đám thị vệ ném cho nàng một ánh mắt ngưỡng mộ, ghi chép lại vật phẩm nàng mang ra khỏi cung hôm nay rồi cho qua cửa.
Nàng vừa bước ra, Bạch Thiện đã chìa tay đỡ lấy hộp trang sức. Vừa cầm vào đã thấy nặng trĩu tay, chàng lấy lại thăng bằng, hỏi: “Sao Cung vương phi lại tặng quà cho muội?”
Mãn Bảo đáp gọn lỏn: “Lên xe rồi nói.”
Đại Cát tới đón họ tan làm về nhà.
Lên xe ngựa, Mãn Bảo mới vừa xoa bóp cánh tay mỏi nhừ vừa nói: “Cung vương phi hối lộ ta đó, nhưng lại nói thác là thêm trang cho ngày cưới của ta.”
Nàng ngưng một lát rồi bổ sung: “Ta cá là Cung vương không hề biết chuyện này. Trực giác cho ta biết, kiểu gì lát nữa về nhà hai vợ chồng họ cũng có một trận cãi vã tung trời.”
Bạch Thiện khó hiểu: “Vì sao lại phải cãi nhau?”
Mãn Bảo ngẫm nghĩ một chút rồi ví von: “Giả sử ta lén tặng một món quà cực kỳ đắt đỏ cho Lỗ Việt, rồi còn leo lẻo bảo là do huynh sai ta tặng, huynh có điên tiết lên không?”
Mối quan hệ giữa Bạch Thiện và Lỗ Việt chẳng tốt đẹp gì, về cơ bản chỉ duy trì sự hòa hoãn bề ngoài vì cùng là học trò Sùng Văn quán mà thôi.
À, còn phải nhờ Triệu Lục Lang đứng giữa làm hòa giải viên nữa chứ.
Nếu Mãn Bảo lén lút tặng quà cho Lỗ Việt, lại còn đội lốt Bạch Thiện mang tặng, dưới góc nhìn của Lỗ Việt, đó đích thị là Bạch Thiện đang hạ mình cầu hòa. Bạch Thiện mà biết được, đảm bảo sẽ nhảy dựng lên vì tức giận!
Bạch Thiện liếc nàng một cái: “Muội rảnh hơi mà đi tặng quà cho Lỗ Việt à?”
Mãn Bảo lắc đầu: “Chúng ta với hắn chẳng có lợi ích gì dính líu với nhau, đừng nói là không có chuyện cầu cạnh hắn, dù có đi chăng nữa, cách xử sự của đôi bên vốn dĩ không hợp, tự nhiên cũng chẳng rảnh mà đi cầu xin.”
Nàng lại nói tiếp: “Có điều Cung vương phi là một người rất đỗi dịu dàng.”
Chỉ vì quá đỗi dịu dàng nhẫn nhịn, nên nàng ta chẳng thể nào làm chủ được Cung vương, thậm chí còn rất khó tác động tới ý muốn của hắn.
Mãn Bảo phán đoán không trật nhịp nào. Cung vương và Cung vương phi quả thực đang cãi nhau tung nóc, hay nói chính xác hơn là Cung vương đang đơn phương c.h.ử.i Cung vương phi đến phát khóc.
Ở một diễn biến khác, tại chính điện Thái Cực Cung, đôi vợ chồng vương giả cũng đang “tương tác”. Hoàng hậu đang quở trách Hoàng đế: “Vợ thằng Ba có lòng tặng quà cho Chu Mãn, cớ sao bệ hạ lại cố tình vạch trần chuyện đó trước mặt thằng Ba?”
“Chẳng phải chính nàng bảo là vợ thằng Ba muốn hòa hoãn quan hệ với Chu Mãn sao?”
Hoàng hậu cạn lời: “…Nhưng bệ hạ nhìn cái bộ dạng thằng Ba xem, có giống như nó cam tâm tình nguyện không? Nó tính tình thế nào bệ hạ còn lạ gì, bóc phốt ngay tại trận thế này chỉ làm nó thấy nhục nhã khó kham. Rốt cuộc người chịu trận vẫn là vợ thằng Ba, mà quan hệ đôi bên cũng chưa chắc đã êm đẹp lên được.”
Bà nói tiếp: “Chi bằng cứ để vợ thằng Ba âm thầm mà tặng. Chu Mãn với thằng Ba có hằn học nhau thế nào thì mặc xác chúng, chỉ cần nàng ta và vợ thằng Ba giữ được quan hệ giao hảo là được rồi.”
Đây chính là triết lý sinh tồn chốn hậu viện. Ngoại trừ những mối thâm thù đại hận không thể hóa giải, những xích mích lặt vặt khác thì đám nam nhân các người cứ việc hầm hè với nhau, còn đám nữ nhân chúng ta vẫn tự có cách giao hảo của riêng mình.
Mà thực ra, giữa Chu Mãn và Cung vương cũng chẳng có mối thù sâu oán nặng gì cho cam. Chẳng qua là lập trường khác biệt về vấn đề chọn người kế vị mà thôi.
Chu Mãn chưa từng chủ động gây thù chuốc oán, nàng chỉ làm đúng bổn phận bốc t.h.u.ố.c cứu người, xui xẻo thay người nàng dốc lòng cứu chữa lại chính là Thái t.ử.
Chính vì vậy, Hoàng hậu cho rằng chỉ cần đủ thời gian, những ân oán giữa họ tự khắc sẽ phai nhạt. Hơn nữa, bất luận thế nào, Chu Mãn cũng là một con người ngay thẳng chính trực, quyết không vì tư thù mà mưu hại người khác. Thế nên cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên là tốt nhất, Hoàng đế tự dưng thò tay vào chọc ngoáy, hoàn toàn là mang ý tốt nhưng lại hóa xôi hỏng bỏng không.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận