Chương 2479: Nhận hối lộ
Đám con cháu hoàng gia có phải dễ hầu hạ đâu cơ chứ?
Đặc biệt trong đó còn có một vị tiểu hoàng t.ử và một vị tiểu công chúa mới lên tám. Đây được xem là hai mụn con út ít của Hoàng đế. Mặc dù mẫu phi của chúng không mấy được sủng ái, nhưng Hoàng đế vốn là người rất thương con, dù là con thứ thì hễ có thời gian rảnh ngài cũng gọi tới hỏi han đôi câu, nên chẳng thể đắc tội với vị nào được.
Chưa kể còn một đàn hoàng tôn do các vị vương gia gửi tới, thực sự là đông như kiến cỏ!
Ngoài con trai của Thái t.ử còn nhỏ tuổi ra, Nhị hoàng t.ử và Tam hoàng t.ử đều có con cái tham gia. Chưa hết, mấy vị vương gia – vốn là các đệ đệ cùng cha khác mẹ của Hoàng đế – để bày tỏ lòng trung thành cũng thi nhau ném con cái, cháu chắt đang độ tuổi thích hợp vào đó.
Mãn Bảo từng ngó qua danh sách đệ trình. Phải thừa nhận, dẫu sở hữu trí nhớ siêu phàm, đến giờ phút này nàng cũng chưa thể nhớ mặt thuộc tên hết thảy bọn chúng.
Chỉ nhìn thôi cũng đủ thấy số lượng khủng khiếp cỡ nào.
Nàng thực tình không muốn ôm rơm rặm bụng, nhưng ngặt nỗi Hoàng đế lại là cấp trên của cấp trên, chẳng có gan mà từ chối. Nàng đành nuốt nước mắt vào trong, bề ngoài vẫn giữ vẻ trầm tĩnh vâng dạ.
Hoàng đế thấy nàng ngoan ngoãn thì rất hài lòng, bèn chỉ tay về phía Cung vương phi nói: “Mấy đứa trẻ các khanh đúng là lúc nắng lúc mưa. Lần này Cung vương từ Lạc Châu lên kinh, Cung vương phi còn đặc biệt chuẩn bị quà cho khanh đấy.”
Mãn Bảo không hề thấy vinh hạnh tẹo nào, nàng chỉ thấy sởn gai ốc.
Cung vương cũng ngớ người, quay ngoắt sang trừng mắt nhìn Cung vương phi.
Cung vương phi hơi bối rối, nhưng dưới ánh nhìn chằm chằm của Hoàng đế và Cung vương, nàng ta vẫn đứng dậy, bước tới nắm lấy tay Chu Mãn, tươi cười nói: “Bản cung nghe hai vị muội muội nói Chu đại nhân đã định xong ngày hỷ, thế nên trên đường từ Lạc Châu tới đây đã tiện tay chuẩn bị chút quà mọn, coi như của hồi môn thêm trang cho Chu đại nhân.”
Thực tâm trong bụng nàng ta đang lo sốt vó: Con trai cưng sắp sửa nằm dưới lưỡi d.a.o chủng đậu của người ta rồi. Dẫu Hoàng đế có bảo chứng chủng đậu cực kỳ an toàn, nhưng lòng mẹ sao khỏi âu lo.
Thái y mà dốc lòng tận tụy với việc chỉ làm qua loa chiếu lệ, hay lơ đễnh một chút thôi là kết quả khác biệt một trời một vực.
Mà địa vị của Chu Mãn trong Thái y viện lại cao ngất ngưởng, nàng ta không lo sao được?
Bởi vậy, trước khi tới đây nàng ta đã đặc biệt chuẩn bị sẵn lễ vật. Vốn định nhờ Minh Đạt chuyển tay, nào ngờ lúc thì thầm to nhỏ với Minh Đạt lại bị bà cô hầu hạ bên cạnh nghe lỏm, thế là Hoàng hậu cũng biết chuyện.
Hoàng hậu thuận miệng kể lại với Hoàng đế, ai dè Hoàng đế lại bóc phốt ngay tại trận thế này?
Ngay cả Hoàng hậu cũng chẳng ngờ Hoàng đế lại xử lý cồng kềnh như thế. Bà liếc nhìn ông một cái, thấy ông vẫn đang đắc ý chiêm ngưỡng cảnh Cung vương phi và Chu Mãn “tương tác thân thiết”, Hoàng hậu bèn cạn lời thu hồi ánh mắt.
Thôi bỏ đi, cái lão đàn ông này ngoài việc thị uy trên triều đường ra, thì ở chốn hậu cung còn trông mong gì vào ngài ấy cơ chứ?
Cung vương phi kéo tay Chu Mãn tới xem lễ vật. Một hộp nữ trang gồm ba tầng, mỗi khi kéo một tầng ra, trang sức lấp lánh bên trong lại hiện ra…
Ừm, dẫu từng sờ qua không ít châu báu ngọc ngà, Mãn Bảo không đến mức há hốc mồm, nhưng quả tim bé nhỏ cũng đập thình thịch liên hồi. Đủ để thấy giá trị của mớ trang sức này khủng khiếp cỡ nào.
Trong đó nhiều nhất là trang sức nạm ngọc trai và các món đồ vàng được chạm trổ cực kỳ tinh xảo.
Cung vương phi kéo thẳng tầng trên cùng, lấy ra một cây trâm vàng đưa cho Chu Mãn xem, cười nói: “Đây là trâm Kim Phượng, bản cung đặc biệt căn dặn thợ rèn một cặp, Chu đại nhân xem có vừa mắt không?”
Mãn Bảo hoàn hồn, vội vàng xua tay từ chối: “Vô công bất thụ lộc, hạ quan sao dám nhận món quà quý giá thế này của Cung vương phi?”
Cung vương phi cười đáp: “Sao lại là vô công? Trước đây đại nhân từng giúp Cung vương giảm cân, lại chăm nom vết thương ở chân cho vương gia, đó đều là đại công cả.”
Mãn Bảo toát mồ hôi hột. Hai sự tích ấy đối với Cung vương mà nói, nhắc lại chẳng khác nào xát muối vào vết thương. Đây chắc chắn không phải mang thù đấy chứ?
“Hơn nữa, đại nhân sắp có tin hỷ. Dẫu không có mấy chuyện trước kia, món quà này đại nhân vẫn hoàn toàn xứng đáng nhận được. Bé Tượng nhà bản cung sắp sửa vào ở Đại Minh Cung rồi, mai này còn phải nhờ cậy Chu đại nhân lưu tâm chăm sóc nhiều hơn.”
Trong đầu Mãn Bảo lập tức nhảy số: Đây rõ ràng là đang đút lót mình đây mà! Lại còn công khai đút lót ngay trước mũi Hoàng đế và Hoàng hậu nữa chứ.
Nàng bắt đầu rối rắm, rốt cuộc là nhận hay không nhận đây?
Nếu không nhận, liệu Hoàng đế và Hoàng hậu có cho rằng mình cố tình không muốn giao hảo với Cung vương không?
Ánh mắt Mãn Bảo cứ dán c.h.ặ.t vào hộp trang sức. Dẫu biết nhận hối lộ là không tốt, nhưng chuyện này đã qua ải kiểm duyệt của Hoàng đế rồi, chắc là không sao đâu nhỉ?
Đang lúc nàng vắt óc suy nghĩ, Minh Đạt khẽ đẩy nhẹ nàng một cái, cười nói: “Tam tẩu đã lặn lội đường xa mang từ Lạc Châu tới cho muội, muội nỡ lòng nào để tẩu ấy mang về lại sao?”
Trường Dự cũng chêm vào: “Đã tặng cho muội thì muội cứ nhận đi.”
Không thấy phụ hoàng nãy giờ cứ dòm sang bên này sao?
Mãn Bảo cố nén nụ cười đang chực chờ ngoác tới tận mang tai, nhưng hàng lông mày vẫn không giấu được vẻ hớn hở, gật đầu nói: “Vậy… hạ quan xin đa tạ Cung vương phi.”
Mãn Bảo ngừng một lát rồi nói thêm: “Cũng xin đa tạ Cung vương.”
Cung vương phi thừa biết Chu Mãn là thích mê rồi, nụ cười trên khóe mắt đuôi mày có giấu giếm được đâu. Tới lúc này nàng ta mới trút được tảng đá đè nặng trong lòng, cười rạng rỡ nói: “Chu đại nhân thích là tốt rồi.”
Thích, đương nhiên là thích rồi! Phàm là những thứ đắt tiền, lấp lánh thì nàng đều thích tuốt.
Thế là Mãn Bảo khư khư ôm hộp trang sức, mặt mày hớn hở chuồn về Thái y viện.
Thái y viện lúc này vẫn còn khá yên ắng, vì thánh chỉ thăng chức vẫn chưa chính thức ban xuống. Nàng cố kiềm chế cảm giác muốn bô bô khoe khoang với cấp dưới, vừa về tới nơi là đóng c.h.ặ.t cửa phòng làm việc, trốn biệt bên trong.
Mãn Bảo vừa ôm hộp trang sức bước vào đã bị bọn Trịnh thái y kéo lại. Họ nhíu mày hỏi: “Chu thái y, hai người tới Thái Thường tự cãi lý thua rồi à?”
Ban nãy Tiêu viện chính về tới nơi mà hai mắt đỏ hoe.
Khuôn mặt Mãn Bảo vẫn rạng ngời nụ cười tươi rói, lắc đầu đáp: “Bọn ta đâu có tới Thái Thường tự.”
Đến cả Lưu thái y cũng nhịn không được nhíu mày: “Hai người không phải đi đòi công bằng ở Thái Thường tự sao?”
“À, đi được nửa đường bọn ta rẽ ngang sang Thái Cực Điện tìm bệ hạ rồi.” Mãn Bảo thấy mọi người vẫn mặt ngơ ngác như nai tơ, định bụng chia sẻ tin mừng động trời này thì cánh cửa phòng làm việc của Tiêu viện chính bỗng xịch mở. Ông bước ra nhìn Chu Mãn dặn dò: “Chu thái y, thánh chỉ chính thức còn chưa ban xuống, chuyện này tạm thời khoan hãy rêu rao.”
Những lời trực trào ra đến cửa miệng Mãn Bảo đành nuốt ngược trở lại. Nàng khẽ gật đầu với bọn Trịnh thái y nói: “Thôi được rồi, mọi người kiên nhẫn đợi thêm hai ngày nữa, thánh chỉ ban xuống là rõ cả thôi.”
Trịnh thái y: “…Có đồng ý cho mở thêm khoa hay không, nói một tiếng là xong, sao lại không thể tiết lộ chứ?”
Lư thái y nãy giờ vẫn dán mắt vào Chu Mãn, ông là người quan tâm nhất đến việc mở Khoa Dịch Miêu, vì nó ảnh hưởng trực tiếp đến chén cơm của ông.
Mãn Bảo bèn nói: “Chuyện này thì ta có thể bật mí cho mọi người: Được phép mở.”
Tiêu viện chính không cản kịp, đành ngậm cái miệng đang há hốc lại. Thôi bỏ đi, nói thì cũng nói rồi.
Lưu thái y đăm đăm nhìn vẻ mặt hớn hở của Chu Mãn, rồi quay sang nhìn Tiêu viện chính, bất giác giơ tay đập cái đốp vào trán mình. Đúng là già rồi mắt mờ, nhìn lầm cả nét mặt. Cái đó đâu phải là khóc vì uất ức, rõ ràng là kích động đến rơi lệ mà!
Đã là chuyện hỷ thì ông cũng chẳng buồn tò mò gặng hỏi thêm, lập tức quay người về phòng làm việc, không quên nhắc nhở: “Chu thái y, hôm nay tới phiên cô đến Đại Minh Cung kiểm tra đấy.”
Nhớ lại lời dặn dò của Hoàng đế ban nãy, Mãn Bảo vâng dạ: “Lát nữa ta đi ngay.”
Trịnh thái y lúc này mới để ý tới món đồ trên tay nàng: “Đây là vật gì vậy?”
Mãn Bảo sướng rơn đáp: “Quà Cung vương phi tặng ta đấy, hắc hắc hắc…”
Mọi người đưa ánh mắt kẻ thì ghen tị, người thì thèm thuồng nhìn theo cái hộp trang sức cao nghễu nghện mà nàng đang ôm khư khư. Đây chính là đặc quyền của nữ y đây mà, nhận hối lộ từ nữ quyến hậu cung cũng dễ dàng, trót lọt hơn bọn nam nhân bọn họ vạn lần.
Mãn Bảo ôm khư khư hộp nữ trang vào phòng làm việc khóa kỹ càng lại, sau đó mới chắp tay sau lưng, đủng đỉnh đi thuyền tới Đại Minh Cung kiểm tra tiến độ thi công.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận