Mộng Hoa Lâu
Nạp Tiền

Chương 2472: Tân gia phần 2

Mãn Bảo và Bạch Thiện gật đầu lia lịa, ngay cả Bạch Đại Lang cũng nói: “Dọn vào nhà mới sao có thể không làm tiệc tân gia chứ?”

Ngay cả Bạch Nhị Lang cũng biết quy củ này: “Người nhà không lo liệu cho huynh sao?”

Ân Hoặc nói: “Tổ mẫu ta không muốn ta dọn ra ngoài lắm, nên bây giờ chỉ mới chuyển đồ đạc qua đó thôi.”

Chắc cũng vì thế, bà mới coi bên đó như một biệt viện, không hề muốn biến nó thành nơi ở chính thức.

Mãn Bảo liền nói: “Không sao, bọn ta có thời gian, ngày mai bọn ta sẽ đến làm tiệc tân gia cho huynh.”

Bạch Thiện: “Gọi cả bọn Triệu Lục Lang và Phong Tông Bình tới, mọi người tụ tập ăn uống ồn ào náo nhiệt một bữa, nổi lửa bếp lên là được rồi.”

Bạch Đại Lang cũng bảo: “Nếu thấy chưa đủ náo nhiệt, ta sẽ gọi luôn cả bạn đồng môn của ta đến.”

Ân Hoặc vô cùng cảm động, nói: “Đủ rồi, chỉ cần những người thân thiết chúng ta là được.”

Thế là câu chuyện được chuyển hướng, mọi người tham quan tân phòng của Bạch Thiện xong liền quyết định bây giờ sẽ đến nhà của Ân Hoặc xem thử, nhân tiện mua sắm chút đồ. Tiệc tân gia ngày mai phải chuẩn bị nhiều đồ ăn một chút.

Mãn Bảo bị nhốt trong hoàng trang nửa tháng, có hơi thèm thịt nướng, bèn xúi giục Ân Hoặc – người chẳng hiểu sự đời: “Tân gia mà, vừa cần nhân khí lại cần cả hỏa khí. Chúng ta nướng thịt đi, lửa bùng lên thật lớn, ăn xong một bữa đảm bảo nhà của huynh sẽ ấm sực lên.”

Bọn Bạch Đại Lang: …Chưa từng nghe ai nói ăn tân gia lại đi ăn thịt nướng cả.

Nhưng Ân Hoặc đâu có biết, hắn nghiêm túc suy nghĩ một phen rồi nói: “Muội muốn ăn thịt dê nướng hay thịt hươu nướng?”

Mãn Bảo kinh ngạc: “Bây giờ vẫn còn thịt hươu á?”

Ân Hoặc cười nói: “Có chứ, trong Tây Nội Uyển có nuôi một ít hươu, bây giờ sắp sang thu rồi, chỉ cần đi săn là có.”

Mà đối với cấm vệ, việc săn b.ắ.n chẳng có gì khó khăn.

Ân Hoặc chẳng cần tìm phụ thân mình, chỉ cần dặn dò vài huynh đệ thúc bá một tiếng, tự nhiên sẽ có người mang tới.

Trong cấm vệ có một nửa là t.ử đệ huân quý, một nửa còn lại mới là những hạt giống xuất sắc được tuyển chọn từ các quân đội.

Tuy Ân Hoặc rất ít khi chơi đùa cùng họ, không, phải nói là chưa từng chơi cùng họ, nhưng chỉ cần đi gặp phụ thân thì không tránh khỏi việc chạm mặt một vài người.

Nhất là mấy năm nay hắn học ở Sùng Văn quán, cứ mỗi tuần vào cung hắn đều được phụ thân dẫn vào Tây Nội Uyển trước, rồi từ Tây Nội Uyển đi đường tắt đến Đông Cung. Mỗi tuần còn có hai tiết kỵ xạ (cưỡi ngựa b.ắ.n cung) học ở Tây Nội Uyển. Ừm, tuy mỗi lần học kỵ xạ hắn chỉ ngồi một bên xem, hoặc tự mình cưỡi ngựa thong dong trong Tây Nội Uyển, nhưng việc giao lưu với bọn họ cũng theo đó mà tăng lên không ít.

Chạm mặt nhiều thì nảy sinh giao tình, hễ có giao tình, lúc cậy nhờ việc gì cũng dễ mở lời hơn.

Ân Hoặc liền bảo Trường Thọ đi tìm một người, thế là chiều tối đã có người mang một con hươu đến tư trạch của Ân Hoặc.

Mới c.h.ế.t xong, m.á.u vẫn còn chảy cơ.

Bọn Mãn Bảo vừa giúp Ân Hoặc mua sắm đồ đạc về, nhìn thấy con hươu được giao đến liền tò mò xúm lại xem.

Mãn Bảo đi quanh một vòng rồi nói: “Hươu đực, đồ tốt đây.”

Bạch Đại Lang và Bạch Thiện: …

Bạch Nhị Lang hỏi: “Đều là thịt hươu cả, có gì khác nhau sao? Chẳng lẽ thịt hươu đực non mềm hơn?”

Mãn Bảo nói: “Bởi vì có lộc nhung và lộc tiên (sừng hươu non và pín hươu).”

Bạch Nhị Lang: …

Mãn Bảo liền chỉ vào sừng của nó nói: “Thấy chưa, sừng của nó vẫn còn non mướt kìa, còn chưa cốt hóa đâu. Chắc lộc nhung lứa đầu đã bị người ta cắt mất rồi, đây là phần mọc lại đấy.”

“Thảo nào Thái y viện chúng ta chẳng bao giờ thiếu lộc nhung, hóa ra trong Tây Nội Uyển có nuôi hươu để lấy nhung à.”

Bạch Thiện sợ nàng nói tiếp sẽ đả động đến lộc tiên, vội vàng chuyển chủ đề: “Ân Hoặc, trong phủ của đệ có đầu bếp không? Ngày mai hay là ta đem hai đầu bếp từ nhà qua phụ giúp nhé?”

Đầu bếp thì vẫn có, nhưng chỉ có mỗi một người. Ân Hoặc không có kinh nghiệm tổ chức tiệc tân gia, thế nên gật đầu nói: “Vậy đành nhờ cả vào huynh.”

Sáng sớm hôm sau, bọn Bạch Thiện là những người đến đầu tiên, còn mang theo hai trù nương (nữ đầu bếp) của gia đình, trong đó Dung di làm bếp chính.

Ân Hoặc cũng chẳng lạ gì tài nghệ nấu nướng của bà, vừa thấy liền cười nói: “Sao huynh lại đem cả đại trù nhà mình đến thế này?”

Bạch Thiện cười đáp: “Trù nghệ của Hạ tẩu t.ử hiện tại cũng rất khá. Dung di thì rành việc làm cỗ bàn, quy củ nào cũng tường tận.”

Hạ tẩu t.ử theo bọn họ từ Tây Vực trở về, sau một hồi do dự cuối cùng vẫn không lập tức về quê, mà chọn cách tự bán mình, ký khế ước làm công (hoạt khế) với Bạch gia. Định bụng làm ở Bạch gia chừng năm năm, tích cóp được một khoản tiền rồi mới hồi hương.

Hoặc cũng có thể năm năm sau bà sẽ không chọn quay về nữa cũng nên.

Hồi ở Tây Vực luôn ngóng trông được trở về, là vì nhung nhớ phong thổ nhân tình của Trung Nguyên. Nhưng khi thực sự đặt chân về đến Trung Nguyên, mới phát hiện quê nhà chẳng còn mấy người thân mà mình bận lòng nữa. Trở về ngược lại đồng nghĩa với rắc rối. Giờ phút này, dường như nán lại ở đâu cũng được, miễn là ở Trung Nguyên, ở trong một môi trường mà mình quen thuộc là đủ.

Bà không thích Tây Vực, nơi đó gió cát mịt mù, đồ ăn thức mặc, thậm chí đến cả lời ăn tiếng nói cũng chẳng giống người bên này. Ở đó bà là một kẻ dị hợm, vì dung mạo khác biệt nên ai nhìn bà cũng mang ánh mắt khác lạ.

Nhưng đến kinh thành thì không còn cảm giác đó nữa, nhất là ở trong Chu trạch. Có người của Quan Nội đạo, cũng có người của Kiếm Nam đạo, bà thậm chí còn có thể nói tiếng mẹ đẻ với bọn Tiền thị. Nhoáng cái bà đã không còn muốn rời đi nữa.

Lưu lão phu nhân sắp xếp bà làm việc dưới tay Dung di. Hơn nửa năm nay, bà học được không ít món ăn từ Dung di, ít ra những món bà nấu bây giờ đến cả Lưu lão phu nhân cũng phải gật gù khen ngon.

Còn bọn Bạch Thiện, từng bôn ba qua Tây Vực, ròng rã ăn cơm canh bánh trái bà làm cả năm trời, dĩ nhiên cảm thấy rất ngon miệng, ít ra còn ngon chán vạn lần so với thành phẩm do bọn họ và đám hộ vệ nấu ra.

Ân Hoặc vẫy tay gọi một người tới, cười nói: “Ta bảo người dẫn Dung di xuống phòng bếp.”

Bước lên trước là một thanh niên mặt mũi trắng trẻo nhã nhặn, vừa thấy Chu Mãn, hắn liền nở nụ cười rạng rỡ, tiến lên hành lễ: “Bái kiến Chu đại nhân.”

Mãn Bảo ồ lên một tiếng: “Là Hứa An đây mà.”

Hứa An cười gật đầu.

Ân Hoặc liền giới thiệu: “Huynh ấy bây giờ là quản gia trong ngôi viện này của ta rồi.”

Hắn không thích dùng hạ nhân của Ân phủ lắm, có lẽ vì những ấn tượng để lại trước kia không được tốt. Hiện tại, đa số người làm trong phủ Huyện t.ử của hắn đều được tuyển chọn mới từ các trang điền.

Trường Thọ phải hầu hạ sát bên cạnh hắn, thế nên hắn dứt khoát giao cả phủ đệ cho Hứa An quản lý.

Mấy năm nay Hứa An vẫn luôn ở Ân phủ quán xuyến viện t.ử cho hắn, về cơ bản không bước chân ra khỏi cổng. Ở Ân gia, hắn chỉ nghe lệnh một mình Ân Hoặc, còn độc lập hơn cả Trường Thọ, vì thế Ân Hoặc mới đặc biệt mang hắn theo đến tư trạch.

Mãn Bảo nhìn hắn với vẻ mặt đầy an ủi: “Tốt lắm, tốt lắm, bây giờ đã là quản gia rồi, tương lai nhất định tiền đồ vô lượng.”

Ân Hoặc: …Còn có thể tiền đồ vô lượng thế nào nữa?

Hắn liếc mắt nhìn nàng.

Hứa An mặt hơi đỏ lên, bẽn lẽn cười đáp: “Thiếu gia, bên hoa viên đã chuẩn bị xong xuôi rồi, ngài có muốn dẫn các vị khách quý ra đó ngồi nghỉ không ạ?”

Ân Hoặc gật đầu. Đây là lần đầu tiên hắn lấy thân phận chủ nhân để thiết đãi khách khứa riêng biệt, nhưng hắn cũng không ít lần đến nhà Chu Mãn làm khách. Thế nên, hồi tưởng lại quá trình mình được Chu Mãn và Bạch Thiện tiếp đón, hắn liền hơi nghiêng người nói: “Ta dẫn mọi người đi dạo hoa viên.”

Ngôi nhà này là do Hoàng đế ban thưởng, so với Ân phủ tự nhiên nhỏ hơn nhiều. Viện ba gian (tam tiến), không có các sân viện phụ đan xen, vì vậy là một đường thông thẳng đến cuối, nhưng phía sau cũng có một cái hoa viên nhỏ.

Còn có một cái đình hóng mát nhỏ, Ân Hoặc quyết định sẽ nướng thịt ăn ngay tại đây, chỗ này bốn bề lộng gió, vô cùng mát mẻ.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay