Đích tỷ cuối cùng cũng có thể gả cho Tề vương.
Nhưng Tề vương lại đưa ra một điều kiện khiến người ta tức điên.
Muốn hắn cưới đích tỷ, thì ta cũng phải theo gả qua đó làm thiếp bồi giá.
Đúng là khinh người quá đáng.
Tuy ta là thứ nữ trong hàng con gái, nhưng cũng là con dòng đích xuất. Phụ thân ta là Thái úy. Với thân phận như vậy, trong kinh thành có công tử thế gia nào mà ta không thể gả làm chính thê?
Phụ thân tức đến mức chửi ầm lên.
Mẫu thân thì cứ lau nước mắt.
Đích tỷ còn khóc lóc nói không gả nữa.
Ta ở trong phòng suy nghĩ rất lâu, bỗng nghĩ ra một cách hay.
Ta vội đi đến trước cửa phòng tỷ tỷ, đang định gõ cửa thì nghe mẫu thân nói bên trong:
“Con đừng sốt ruột. Nếu ngày mai nó không đồng ý làm thiếp bồi giá, ta sẽ sai người đổ thuốc độc cho nó uống. Đợi nó tắt thở rồi thì nói với Tề vương rằng nó đột nhiên chết bất đắc kỳ tử.”
Đích tỷ lo lắng hỏi:
“Nếu nó đồng ý thì sao? Lỡ Tề vương độc sủng nó thì sao?”
Mẫu thân nói:
“Chỗ ta có hai bình thuốc. Một bình uống vào dễ mang thai, bình còn lại uống vào thì khi mang thai sẽ khó sinh mà chết. Đến lúc đó con đưa bình này cho nó uống, mỗi ngày cho uống một ít.”
Ta lặng lẽ chọc thủng giấy cửa sổ, nhìn thấy hai bình thuốc trong tay mẫu thân, rồi âm thầm rời đi.
Đến tối, ta lẻn vào phòng đích tỷ, đổi thuốc trong hai bình cho nhau.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận