Thay Muội Muội Gả Vào Ngụy Gia
CHƯƠNG 7
Đó là nơi chuyên xử lý cung nhân phạm tội trong cung. Người bước vào đó, không chết cũng phải lột một lớp da.
Những bà vú ở Thận Hình Ty đều là tay tra khảo lão luyện. Không cần dùng hình cụ, chỉ riêng bầu không khí âm u và những thủ đoạn tra hỏi cũng đủ khiến người ta sụp đổ.
Bảo Vân bị giam ba ngày ba đêm, không cho ăn uống, bị thẩm vấn luân phiên.
Sáng ngày thứ tư, nàng ta cuối cùng cũng khai nhận.
Ký tên điểm chỉ nhận tội, thừa nhận mình dùng yểm thắng chi thuật nguyền rủa Tĩnh Tần và hoàng tự.
Khi tin tức truyền đến Trường Xuân cung, ta đang uống thuốc an thai.
Một cung nữ dè dặt hỏi:
“Nương nương, chuyện này có cần bẩm báo hoàng thượng không?”
Ta đặt bát thuốc xuống, lắc đầu.
“Không cần, cứ chiếu theo cung quy mà xử trí.”
7
Ngày Bảo Vân bị hành hình, trời âm u nặng mây.
Trong sân của Thận Hình Ty đã dựng sẵn ghế hành hình, xung quanh đứng đầy thái giám và ma ma với gương mặt vô cảm.
Vương công công đích thân giám hình, tay lần chuỗi tràng hạt, miệng lẩm bẩm niệm chú — không phải để siêu độ, mà là sợ xui xẻo đụng vào mình.
Khi Bảo Vân bị lôi ra, nàng ta đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.
Bộ tù y rộng thùng thình treo trên người, tóc tai bù xù, mặt không còn chút máu, chỉ đôi mắt vẫn lóe lên ánh sáng không cam lòng.
Nàng ta bị ấn xuống ghế hành hình, tay chân trói chặt.
Vương công công mở thánh chỉ, the thé đọc:
“Phạm nô Bảo Vân, vào cung làm nô mà không biết hối cải, lại còn dùng yểm thắng chi thuật nguyền rủa Tĩnh Tần nương nương và hoàng tự. Lòng dạ đáng tru, hành vi đáng giết. Nay theo cung quy, xử trượng đánh chết!”
Bảo Vân đột nhiên gào lên:
“Ta không phục! Ta muốn gặp hoàng thượng! Ta muốn gặp Tĩnh Tần! Nàng ta là tỷ tỷ của ta! Nàng không thể giết ta!”
Vương công công cười lạnh:
“Tỷ tỷ? Lúc ngươi hạ thuốc tỷ tỷ mình, có từng nghĩ nàng là tỷ tỷ không? Lúc ngươi nguyền rủa nàng và con của nàng, có từng nghĩ nàng là tỷ tỷ không?”
Ông ta phất tay:
“Hành hình.”
Cây hình trượng nặng nề được giơ lên.
Trượng đầu tiên giáng xuống, Bảo Vân hét thảm một tiếng, rồi cắn chặt môi, không kêu thêm nữa.
Nàng trừng mắt nhìn thẳng phía trước, như thể muốn xuyên qua cung tường, nhìn thấy ta ở Trường Xuân cung.
Trượng thứ hai, trượng thứ ba…
Mỗi trượng đều giáng vào da thịt, tiếng đập nặng nề vang dội khắp sân.
Bảo Vân bắt đầu thổ huyết. Ban đầu chỉ là máu rỉ nơi khóe môi, sau đó từng ngụm máu tươi phun ra.
Ánh mắt nàng dần dần tán loạn, nhưng miệng vẫn lẩm bẩm:
“Vì sao… vì sao nàng có tất cả… còn ta chẳng có gì…”
Đến trượng thứ mười, nàng tắt thở.
Đôi mắt vẫn mở, nhìn lên bầu trời xám xịt.
Vương công công bước lên thử hơi thở, rồi phất tay:
“Ném ra bãi tha ma.”
Hai thái giám dùng chiếu cỏ cuộn thi thể lại, khiêng ra khỏi cung.
Tin tức truyền đến Trường Xuân cung, khi ấy ta đang thêu một chiếc áo nhỏ cho hài nhi.
Kim chỉ khựng lại một chút, rồi tiếp tục.
Cung nữ khẽ bẩm:
“Nương nương, Bảo Vân… đã chịu tội rồi.”
“Ừ.”
Ta khẽ đáp một tiếng.
“Còn một chuyện nữa.”
Cung nữ ngập ngừng nói:
“Trước khi chết, nàng ta vẫn nói… nói rằng nương nương không thể giết nàng, vì nàng là muội muội của nương nương.”
Ta đặt kim chỉ xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói:
“Ta không có muội muội.”
Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu lất phất mưa.
Mà ở nơi cách xa nghìn dặm, cuộc sống của cha nương cũng chẳng khá hơn.
Họ bị lưu đày đến vùng Bắc Cương khắc nghiệt, nơi quanh năm tuyết phủ, khí hậu tàn khốc.
Quan sai áp giải đã nhận chỉ thị từ cấp trên, dọc đường chẳng hề nương tay, hở ra là đánh mắng.
Đến nơi lưu đày, họ bị phân đến mỏ đá khổ cực nhất làm lao dịch.
Cha ta tuổi già sức yếu, chưa được mấy ngày đã đổ bệnh.
Không thuốc men, không đại phu, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Nương ta mỗi ngày phải lên mỏ vác đá. Chiếc sọt nặng nề ép cong lưng bà.
Tối về túp lều cỏ rách nát, bà còn phải chăm sóc cha ta đang bệnh nặng.
Bà bắt đầu hối hận, đêm nào cũng khóc.
“Chúng ta sai rồi… chúng ta thật sự sai rồi…”
Bà tự lẩm bẩm với căn lều trống trải:
“Xuân Nương… Xuân Nương của ta…”
Nhưng chẳng có ai nghe thấy.
Một tháng sau, cha ta chết trong một đêm lạnh buốt.
Sáng hôm sau nương ta phát hiện, thi thể đã cứng lại.
Bà ôm xác ông khóc suốt một ngày một đêm, rồi phát điên.
Từ đó, nơi lưu đày có thêm một mụ điên, ngày ngày tóc tai rối bù lang thang trên tuyết, gặp ai cũng hỏi:
“Ngươi có thấy Xuân Nương của ta không? Đại nha đầu của ta hiếu thuận lắm…”
Có người thấy phiền, đuổi bà ra khỏi làng.
Bà lang thang ngoài hoang dã, đói thì ăn tuyết, khát thì gặm băng.
Một đêm bão tuyết, từ đó không còn ai thấy bà nữa.
Mùa xuân năm sau, tuyết tan, có người phát hiện một thi thể đông cứng trong khe rãnh, đã biến dạng không nhận ra, chỉ nhờ bộ quần áo rách nát mới biết đó là mụ điên kia.
Khi tin tức vòng vèo truyền vào cung, con ta đã ra đời.
Là một hoàng tử.
Hoàng thượng vô cùng vui mừng, tấn phong ta làm phi, ban phong hiệu Tĩnh.
Ngày đại lễ sắc phong, ta mặc triều phục của bậc phi, tiếp nhận trăm quan triều bái.
Giữa tiếng lễ nhạc vang vọng, ta nhìn về phương xa.
Từ đó về sau, trên đời này không còn Xuân Nương nữa.
Chỉ còn Tĩnh phi.
(Hết)