Chương 6
“Còn về chuyện Hứa Trầm Niên không thích cháu, dì cũng không cần phải tiếc nuối thay cháu đâu, bởi vì cháu cũng đã không còn thích cậu ấy nữa rồi.”
Đọc đến dòng cuối cùng, ngực Hứa Trầm Niên nghẹn lại, một cảm giác trống trải chưa từng có ập tới.
Nguyễn Vãn Đường thực sự đã rời khỏi thế giới này. Hôm qua không phải là giấc mơ…
Không biết qua bao lâu, Hứa Trầm Niên mới bình tĩnh lại được.
Cậu đã hạ sốt, chiều đến liền tới trường.
Hứa Trầm Niên bước vào lớp, thấy chỗ ngồi của Nguyễn Vãn Đường vẫn trống không. Cậu chẳng thể diễn tả được mùi vị trong lòng lúc này là gì.
Lúc đi về chỗ ngồi, cậu thấy đám bạn học đang xúm lại với nhau, mỗi đứa cầm một cái điện thoại, mồm năm miệng mười bàn tán chuyện gì đó.
Thấy Hứa Trầm Niên đến, bạn cùng bàn Trình Tấn Nhiên vội sán lại: “Anh Trầm Niên, anh khỏe hơn chưa?”
Hứa Trầm Niên gật đầu: “Khỏe rồi.”
Sau đó cậu lại hỏi: “Mọi người đang xem gì thế?”
Trình Tấn Nhiên lấy điện thoại của mình ra, bấm vào một đoạn video:
“Hôm qua mưa bão to ấy, hình như có người độ kiếp thật anh ạ! Bị người ta quay lại được rồi này, anh xem đi!”
Hứa Trầm Niên liếc mắt nhìn.
Trong video, là cảnh cuồng phong bão táp sấm chớp quen thuộc. Giữa không trung có một bóng người mờ ảo, không nhìn rõ mặt.
Đột nhiên, trong lớp có người thốt lên: “Ê, Hứa Trầm Niên! Cái người đứng dưới vùng nước đọng kia chẳng phải là ông à? Lúc đấy ông cũng ở hiện trường á?”
Ánh mắt Hứa Trầm Niên dừng lại trên hình dáng chết lặng của mình trong đoạn video.
Yết hầu cậu trượt lên xuống, trầm giọng đáp: “Là tôi.”
Cả lớp sững sờ một giây, rồi chỉ vào người bị sấm sét bao trùm trên không trung, tò mò truy vấn: “Thế người bay trên trời kia là ai vậy?”
Hứa Trầm Niên ngước mắt, nhìn bóng dáng vừa quen vừa lạ trong video, từ tốn mở miệng:
“Là Nguyễn Vãn Đường.”
Chương 9
Lời Hứa Trầm Niên vừa dứt, phòng học chìm vào im lặng. Trên mặt đám bạn học là biểu cảm không dám tin nổi.
“Nguyễn Vãn Đường?”
“Sao cô ấy lại ở trong sấm sét thế kia, chẳng lẽ… cô ấy thực sự không phải người của thế giới này?”
“Làm sao mà có chuyện đó được!”
Tiếng xì xào còn chưa dứt, Tô Tuyết Nhu đã hấp tấp chạy vào lớp, đi đến trước mặt Hứa Trầm Niên:
“Trầm Niên, bọn họ nói là thật sao? Người trong video, thực sự là Nguyễn Vãn Đường?”
Hứa Trầm Niên ngước lên, lạnh nhạt đáp: “Phải.”
Sắc mặt Tô Tuyết Nhu căng thẳng, vội hỏi tiếp: “Thế cô ta đi đâu rồi?”
Hứa Trầm Niên cụp mắt, ngón tay vô thức siết chặt: “Về thế giới của cô ấy rồi.”
Nghe câu này, đám bạn học trong lớp nhìn nhau chằm chằm.
“Hóa ra cô ấy không hề viết tiểu thuyết…”
“Nguyễn Vãn Đường thực sự là Đại sư tỷ Thanh Huyền Tông gì đó, ảo ma thật sự!”
Trái lại, Tô Tuyết Nhu thì hoàn toàn trút được gánh nặng. Sự hoảng hốt trên mặt dần rút đi, thay vào đó là vài phần đắc ý. Ban đầu cô ta còn lo nếu Nguyễn Vãn Đường không biến mất, có khi nào sẽ tìm cô ta trả thù không. Giờ thì tốt rồi.
Tô Tuyết Nhu kéo kéo cánh tay Hứa Trầm Niên, giọng điệu nhẹ nhõm: “Nguyễn Vãn Đường vốn dĩ không chung thế giới với chúng ta, đi rồi cũng tốt. Anh đừng giận em nữa, có được không?”
Hứa Trầm Niên không nói gì, chỉ gạt tay cô ta ra.
Từ lúc tận mắt chứng kiến Nguyễn Vãn Đường rời đi hôm qua, trong đầu cậu chỉ quẩn quanh ánh nhìn cuối cùng của cô khi lơ lửng trên không trung.
Suốt cả buổi chiều, Hứa Trầm Niên không học vào chữ nào.
Mấy ngày liên tiếp, cậu đều cảm thấy cực kỳ không quen.
Sáng ra khỏi nhà đi học, đối diện không còn người đứng đợi cậu từ sớm, đưa cho cậu hộp sữa ấm nữa.
Lúc tan học về nhà, cũng chẳng còn ai âm thầm đi theo sau lưng cậu.
Trong giờ thể dục, cậu đánh bóng xong, cũng sẽ không còn ai cười tươi rói mang nước đến đưa cho cậu.
Thực ra những chuyện này, mấy ngày trước khi đi Nguyễn Vãn Đường đã không làm nữa rồi. Chẳng qua lúc đó, Hứa Trầm Niên tưởng rằng cô đang giận dỗi.
Hôm đó, buổi trưa tan học.
Hứa Trầm Niên cùng Trình Tấn Nhiên vừa ăn trưa xong, lúc đi ngang qua rặng cây của trường, Trình Tấn Nhiên bỗng kéo tay cậu: “Anh Trầm Niên, nhìn kìa! Đó không phải Tô Tuyết Nhu à?”
Hứa Trầm Niên nhìn theo hướng tay cậu ta chỉ, thấy cách đó không xa, Tô Tuyết Nhu dẫn theo một đám nữ sinh, dồn một cô bé vào gốc cây lớn.
Cô bé kia cậu biết, vài hôm trước vừa lén đưa thư tình cho cậu. Nhưng cậu không nhận.
Đúng lúc này, một tiếng “Bốp” vang lên.
Tô Tuyết Nhu giơ tay tát thẳng vào mặt cô bé đó.
“Mày là cái thá gì mà dám đưa thư tình cho Hứa Trầm Niên? Mày xứng à?”
Vừa dứt lời, nữ sinh đi theo Tô Tuyết Nhu lại bồi thêm một cú đá vào bụng cô bé đó: “Nguyễn Vãn Đường cút rồi, con khốn như mày lại muốn chuốc đòn đúng không? Hứa Trầm Niên là của chị Tuyết Nhu bọn tao, mày còn dám bám đuôi anh ấy, bọn tao gặp lần nào đánh lần đó!”
Cô bé kia cúi gằm mặt, hốc mắt đỏ ửng, ôm bụng nhíu chặt mày nhưng không dám phản kháng.
Hứa Trầm Niên chứng kiến cảnh này, trong mắt là vẻ không thể tin nổi.
Khoảnh khắc này, cậu như nhìn thấy hình ảnh Nguyễn Vãn Đường bị đánh đập tàn nhẫn. Cậu sải bước bước qua đó, kéo phắt Tô Tuyết Nhu ra.
“Tô Tuyết Nhu, em đang làm cái quái gì thế?”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận