Chương 4

Đăng lúc 21:05 - 24/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Nhưng ngay giây sau, Tô Tuyết Nhu vung tay đẩy mạnh vào vai tôi. Tôi không đề phòng, trán đập mạnh vào bức tường trong hẻm.

Bên tai vang lên giọng nói chói tai của Tô Tuyết Nhu:

“Giả vờ cái gì? Chẳng phải nhà mày có người chết sao? Mày là con điên, ông nội mày là thằng nhặt rác. Hai ông cháu nhà mày sống chỉ tổ tốn không khí.”

Nghe đến câu này, tôi quay sang nhìn Tô Tuyết Nhu, đuôi mắt phủ một tầng băng giá: “Mày nói cái gì?”

Tô Tuyết Nhu nhếch mép cười lạnh: “Tao nói mày cũng mau xuống lỗ luôn đi.”

Nghe vậy, tôi giơ tay giáng một cái tát mạnh vào mặt Tô Tuyết Nhu.

Tô Tuyết Nhu hét lên: “Mày dám đánh tao!”

Nói xong, cô ta quay lại nhìn mấy gã đàn ông phía sau: “Các anh còn đứng đực ra đấy làm gì? Xông lên đánh chết con khốn này cho em!”

Mấy gã đàn ông nghe vậy liền lập tức xông vào.

Hai nắm đấm không địch nổi bốn tay, huống hồ đối phương còn là những gã đàn ông có lợi thế hơn tôi về sức mạnh.

Vô số cú đấm, cú đá tàn nhẫn giáng xuống người tôi. Tôi đau đến run rẩy, chỉ biết theo phản xạ lấy hai tay ôm chặt bảo vệ đầu và ngực. Da thịt bị chà đạp liên tục, đau đến mức hơi thở tôi run rẩy, khóe môi bật ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Các người làm gì đấy? Tôi báo cảnh sát rồi!”

Tôi nhìn về phía nơi phát ra tiếng nói, thấy Hứa Trầm Niên đang sải bước chạy về phía này.

Tô Tuyết Nhu thấy Hứa Trầm Niên, vội bảo mấy gã đàn ông kia chuồn đi, rồi biện minh: “Trầm Niên, em đến tìm anh, tình cờ thấy Nguyễn Vãn Đường bị người ta bắt nạt.”

Hứa Trầm Niên không ngốc, cậu ta thừa sức nhìn ra ánh mắt né tránh của Tô Tuyết Nhu. Cậu ta không nói gì, bước đến trước mặt tôi: “Cậu không sao chứ?”

Tóc tai tôi bù xù, trên người toàn là vết thương. Tôi lảo đảo bò dậy, không nhìn Hứa Trầm Niên: “Không cần cậu quản.”

Nói xong, tôi đi khập khiễng về hướng nhà mình.

Khoảnh khắc này, Hứa Trầm Niên nhìn bóng lưng tôi, cảm thấy dường như tôi thực sự không còn thích cậu ta nữa.

Lúc này, Tô Tuyết Nhu nắm lấy tay Hứa Trầm Niên: “Trầm Niên…”

Hứa Trầm Niên từng chút một gạt tay cô ta ra: “Chúng ta chia tay đi.”

Chương 7

Sắc mặt Tô Tuyết Nhu trắng bệch, viền mắt lập tức đỏ hoe.

“Tại sao? Là vì Nguyễn Vãn Đường đúng không?”

Cô ta chỉ vào khuôn mặt vết thương vẫn chưa lành lặn của mình: “Nhưng cô ta cũng cắn em một cái mà, em suýt nữa thì hủy dung rồi. Em trả đũa lại thì có gì không đúng?”

Hứa Trầm Niên lần này không an ủi cô ta, chỉ nói: “Không phải vì Nguyễn Vãn Đường, mà là tôi nhận ra tôi không thực sự thích em.”

Nước mắt Tô Tuyết Nhu trào ra. Hứa Trầm Niên nhìn cô ta khóc nhưng lại chẳng cảm thấy đau lòng chút nào.

“Được rồi. Em về đi, sau này đừng bắt nạt Nguyễn Vãn Đường nữa, cô ấy đã rất đáng thương rồi.”

Nói xong, Hứa Trầm Niên cũng bước từng bước về nhà.

Về đến nhà, nhìn cánh cửa nhà họ Nguyễn đóng chặt, Hứa Trầm Niên không gõ cửa mà chỉ để một ít thuốc trước cửa.

Đêm đó, Hứa Trầm Niên nằm trên giường, nằm mơ thấy một giấc mơ.

Trong mơ, cậu thấy lại hình ảnh Nguyễn Vãn Đường hồi bé. Khi đó cô buộc tóc hai bím, chính là cái đuôi nhỏ của cậu.

Lúc nào cũng bám theo gọi: “Trầm Niên, Trầm Niên…”

Lúc Hứa Trầm Niên tỉnh mộng, trời vừa tờ mờ sáng.

Cậu lập tức bật dậy, đánh răng rửa mặt, mặc đồng phục.

Lúc ra khỏi cửa, cậu lại đến trước nhà họ Nguyễn. Cậu thấy túi thuốc đặt hôm qua vẫn còn nguyên ở đó, Nguyễn Vãn Đường chưa lấy.

Hứa Trầm Niên không nhịn được gõ cửa.

“Cốc——”

“Cốc——”

“Cốc——”

Gõ ba tiếng, vẫn không thấy Nguyễn Vãn Đường ra mở cửa.

Hứa Trầm Niên đành nhắn tin cho cô: “Cậu dậy chưa? Hôm nay cùng đi học nhé?”

Cậu lại nhớ hôm nay là sinh nhật của Nguyễn Vãn Đường, liền nhắn thêm: “Sinh nhật vui vẻ. Tối nay, cậu sang nhà tôi tổ chức sinh nhật nhé?”

Tuy nhiên, tin nhắn gửi đi, một tiếng sau vẫn không nhận được hồi âm.

Thấy sắp muộn học, Hứa Trầm Niên đoán chắc giờ này cô đã đi rồi, đành đi học một mình.

Hôm nay bầu trời u ám đến đáng sợ.

Đến trường, Hứa Trầm Niên thấy bên ngoài không biết từ lúc nào đã đổ mưa to, sấm chớp tím xẹt liên hồi trong các tầng mây.

Cậu bước vào lớp, việc đầu tiên là nhìn về phía chỗ ngồi của Nguyễn Vãn Đường, nhưng chỗ đó trống trơn.

Cậu hỏi bạn cùng bàn Trình Tấn Nhiên: “Nguyễn Vãn Đường không đến à?”

Trình Tấn Nhiên lắc đầu: “Không thấy. Nghe nói ông nội cô ấy mất rồi, chắc chưa thoát khỏi cú sốc nên không có tâm trạng đi học.”

Nghe vậy, Hứa Trầm Niên ngồi xuống chỗ của mình.

Cậu lại mở điện thoại ra. Tin nhắn cậu gửi Nguyễn Vãn Đường vẫn không có ai trả lời…

“Đùng đùng!”

Lại một tia sét đáng sợ rạch ngang trời.

Hứa Trầm Niên vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy bầu trời đằng xa đen kịt đáng sợ, sấm chớp giật liên hồi.

Những bạn học xung quanh cũng nhận ra.

Có người cảm thán: “Trời ơi, kinh khủng quá, cảm giác cứ như có người đang độ kiếp vậy.”

Độ kiếp…

Hứa Trầm Niên bất giác nhớ lại lời Nguyễn Vãn Đường từng nói.

“Tôi không phải người ở thế giới này, ngày kia tôi sẽ trở về thế giới thuộc về tôi.”

Ngày kia, chính là hôm nay!


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay