Chương 1

Đăng lúc 21:00 - 24/05/2026 0 0
TRƯỚC SAU

Năm 17 tuổi, tôi vẽ một trận pháp vào vở bài tập và viết lại rất nhiều chuyện cũ của giới tu tiên.

Mấy đứa bạn học hay bắt nạt tôi đã giật lấy cuốn vở đó. Bọn chúng không chỉ chuyền tay nhau đọc khắp trường mà còn cười nhạo tôi.

“Hứa Trầm Niên không thích mày, nên mày bị kích động đến điên rồi chuyển sang viết truyện tu tiên luôn à? Lại còn Đại sư tỷ Thanh Huyền Tông nữa chứ, uầy, tâm tư thiếu nữ đặc biệt ghê.”

Tôi cứ thế đứng nhìn bọn họ nhe răng nhếch mép mỉa mai mình.

Nhưng bọn họ không biết rằng, những thứ viết trong vở không phải là tiểu thuyết, mà là nhật ký của tôi ở một thế giới khác.

“Ta là Đại sư tỷ Thanh Huyền Tông – Nguyễn Vãn Đường, bị phong ấn tu vi, đày xuống trần gian ở Hoa Quốc để độ kiếp. Ở đây ta đã gặp người mình thích, tên hắn là Hứa Trầm Niên…”

Tôi ngồi trước bàn học, nhìn đứa bạn cùng bàn luôn bắt nạt mình đang đứng trên bục giảng đọc dõng dạc cuốn nhật ký của tôi. Bên tai là tiếng cười cợt chế nhạo ầm ĩ của cả lớp.

“Nguyễn Vãn Đường, Đại sư tỷ cơ đấy! Trong lòng Hứa Trầm Niên làm gì có cậu, cậu xuống trần chuyến này uổng công rồi!”

“Nếu Hứa Trầm Niên mà biết bị cô hàng xóm ảo tưởng thế này, chắc cậu ấy sợ tới mức chuyển nhà trong đêm mất.”

Vài nữ sinh trong lớp cũng hùa vào mỉa mai:

“Hứa Trầm Niên là hotboy của trường, sao cậu ấy có thể thích một đứa mồ côi không cha không mẹ như mày được?”

“Đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!”

Mặt tôi nóng ran. Tôi run rẩy đứng dậy, giật phắt lại cuốn vở.

Nhưng không biết ai đã đẩy mạnh một cái, khiến tôi ngã nhào xuống đất, lòng bàn tay cọ xát rớm máu. Tôi không thể nhịn thêm được nữa, bò dậy hét lên: “Các cậu đủ rồi đấy!”

Đột nhiên, mọi âm thanh đều im bặt. Mọi người sững sờ tại chỗ.

Đúng lúc này, tôi thấy Hứa Trầm Niên mặc bộ đồng phục, dáng vẻ lạnh lùng cao ngạo bước vào cửa lớp.

Cậu ấy đi thẳng đến trước mặt tôi: “Cậu không sao chứ?”

Nhìn khuôn mặt cậu ấy, nhớ lại những dòng nhật ký mình vừa viết, vành tai tôi lập tức đỏ bừng. Tôi căng thẳng siết chặt cuốn vở, lắc đầu: “Tớ không sao.”

Hứa Trầm Niên nghe vậy, lấy ra một miếng băng cá nhân đưa cho tôi: “Tay cậu trầy xước rồi kìa.”

Tôi bối rối: “Cảm ơn cậu.”

Hứa Trầm Niên lúc này mới quay về chỗ ngồi, lấy sách vở ra chuẩn bị vào học.

Nhìn miếng băng cá nhân trong tay, trong lòng tôi trào dâng một cỗ ấm áp.

Thực ra những gì tôi viết không phải tiểu thuyết, mà là ghi chép chân thực về tôi ở một thế giới khác. Tôi thực sự là Đại sư tỷ của Thanh Huyền Tông, vì phi thăng thất bại nên mới rơi xuống nơi này. Chờ đến khi tôi tròn 18 tuổi ở kiếp này, sau khi độ kiếp phi thăng, tôi sẽ trở về Thanh Huyền Tông.

Một ngày học kết thúc rất nhanh.

Lúc tan học, tôi định gọi Hứa Trầm Niên cùng về nhà. Vừa bước ra khỏi lớp, tôi đã thấy cậu ấy đang đứng trò chuyện với mấy nam sinh ngoài hành lang. Giọng nói của bọn họ lọt vào tai tôi.

“Anh Trầm Niên, hôm nay anh không nghe tận tai người ta đọc nhật ký của Nguyễn Vãn Đường rồi, cô ta còn mơ mộng tối ôm anh ngủ cơ.”

Nghe thấy điều này, mặt tôi đỏ bừng, quay người định chạy trốn.

Nhưng ngay sau đó, tôi lại nghe nam sinh kia nói tiếp: “Anh Trầm Niên, chuyện anh hẹn hò với Tô Tuyết Nhu, anh đã nói cho Nguyễn Vãn Đường biết chưa?”

Khoảnh khắc đó, tôi chết sững tại chỗ, hai chân như đeo chì.

Tô Tuyết Nhu chính là đứa con gái cầm đầu trò bắt nạt tôi, Hứa Trầm Niên vậy mà lại quen cô ta sao? Thảo nào nửa tháng nay lúc tan học, cậu ấy không còn đi chung với tôi nữa…

Giọng Hứa Trầm Niên lạnh như băng: “Có gì để nói đâu, chỉ là một đứa bảo mẫu miễn phí tự dâng mỡ đến miệng mèo, có quan trọng gì.”

Bảo mẫu tự dâng đến cửa? Tôi không dám tin nhìn chàng trai đứng cách đó không xa.

Mấy nam sinh nghe Hứa Trầm Niên nói vậy cũng tặc lưỡi:

“Nguyễn Vãn Đường simp thật đấy, sáng nào cũng mang đồ ăn sáng cho anh.”

“Anh đánh bóng rổ, cô ta luôn là người đầu tiên đưa nước.”

“Lần nào đổi chỗ cũng phải xin đổi bằng được để ngồi gần anh.”

“Còn chuyện mẹ anh ốm, cô ta đích thân chạy sang nhà chăm sóc, còn giặt quần áo cho anh nữa…”

Chưa nói hết câu, giọng điệu lạnh nhạt của Hứa Trầm Niên đã cắt ngang:

“Đừng nói nữa, tôi đã quen Tuyết Nhu rồi, sau này bớt nhắc đến Nguyễn Vãn Đường đi.”

Nam sinh kia nghe vậy, tò mò sán lại gần: “Vậy anh đối với Nguyễn Vãn Đường… không có tí cảm giác nào thật à?”

Hứa Trầm Niên nhíu mày, không cần suy nghĩ đáp: “Không có.”

Nghe đến đây, trái tim tôi lạnh lẽo đến cùng cực.

Hóa ra trong mắt người thanh mai trúc mã mà tôi đã thích 10 năm qua, tôi chỉ là một con bảo mẫu miễn phí, thậm chí còn chẳng được coi là bạn.

Hóa ra bấy lâu nay, tất cả chỉ là do tôi đơn phương tình nguyện.

Tôi hít một hơi thật sâu, đi thẳng đến trước mặt Hứa Trầm Niên.

“Hứa Trầm Niên.”

Cậu ấy ngẩng lên, bốn mắt chạm nhau. Đáy mắt cậu ấy xẹt qua một tia khác lạ, vừa định lên tiếng thì tôi đã nói trước.

“Hứa Trầm Niên, cậu yên tâm đi, từ nay trở đi tôi sẽ không bao giờ thích cậu nữa.”

Chương 2

Bỏ lại câu nói đó, tôi quay người bước đi.

Ra khỏi trường, trời bất giác đổ mưa bụi. Tôi không mang ô, cứ thế đội mưa về nhà.

Vừa đến cửa, lúc định bước vào thì tôi bị mẹ của Hứa Trầm Niên đi làm về gọi lại.

“Vãn Đường, Trầm Niên không về cùng cháu à?”

Tôi khựng lại, nhìn dì Hứa: “Dạ không ạ.”

Dì Hứa ngạc nhiên: “Hai đứa không phải vẫn luôn đi học cùng nhau sao? Dạo này sao lại không đi chung nữa?”

Trong mắt tôi tràn ngập sự thất vọng: “Từ nay cháu và Hứa Trầm Niên sẽ không đi chung nữa đâu ạ.”

Nghe vậy, dì Hứa vội hỏi: “Có phải Trầm Niên bắt nạt cháu không? Cháu cứ nói với dì, dì sẽ xử nó cho cháu.”

Nghe thế, lòng tôi thấy ấm áp, khẽ lắc đầu: “Không ạ, cậu ấy không bắt nạt cháu.”

Cậu ấy chỉ là không thích tôi mà thôi.

Và tôi cũng đã quyết định, không làm một kẻ “simp” lẽo đẽo bám theo cậu ấy nữa.

Dì Hứa còn định hỏi thêm vài câu, nhưng tôi đã chào tạm biệt: “Dì ơi, cháu phải vào làm bài tập rồi, cháu không nói chuyện với dì nữa nhé.”

Vào nhà, tôi thấy trước sảnh xếp ngay ngắn đủ loại thùng các tông và vỏ chai nhựa đã bị đạp dẹp lép.

“Ông nội, cháu về rồi!” Tôi gọi lớn.

Một ông lão tóc bạc phơ từ bếp bước ra: “Vãn Đường về rồi đấy à, mau vào ăn cơm đi cháu.”

Tôi gật đầu thật mạnh: “Dạ vâng!”

Tôi và ông nội ngồi trước bàn ăn, bữa cơm chỉ có một đĩa sườn xào chua ngọt và một đĩa rau luộc. Nhưng hôm nay tôi chẳng có khẩu vị gì.

Ông nội nhận ra tôi có tâm sự, không nhịn được hỏi: “Vãn Đường, hôm nay cháu sao thế? Món sườn cháu thích nhất mà cũng không ăn à?”

Nghe ông hỏi, tôi không nhịn được nữa, kể lại toàn bộ câu chuyện hôm nay cho ông nghe.

Ông lão nghe xong, xót xa xoa đầu tôi: “Vãn Đường à, đời người sẽ gặp rất nhiều người. Có những kẻ ngoài mặt thì hào nhoáng nhưng bên trong mục nát, cũng có những người rực rỡ như cầu vồng. Chắc chắn cháu sẽ gặp được người thực lòng thích cháu.”

Tôi gật đầu mạnh: “Vâng, cháu biết rồi ạ.”

Từ nay, tôi sẽ chọn người thích mình.

Tối nằm trên giường, nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ, tôi bỗng hiểu tại sao mình lại đến thế giới này.

Ở thế giới trước kia, vây quanh tôi chỉ có việc tu luyện ngàn năm như một. Tôi không hiểu nhân tình thế thái, cũng chẳng biết tình yêu, tình thân, tình bạn là gì.

Đến nơi này, ông nội nhặt được tôi lúc đi lượm ve chai, ngậm đắng nuốt cay nuôi tôi khôn lớn. Ông cho tôi biết mùi vị của thất tình lục dục là như thế nào.

Sáng hôm sau tôi thức dậy như thường lệ. Chỉ là hôm nay tôi không đứng đợi Hứa Trầm Niên đi học cùng, cũng không mua đồ ăn sáng cho cậu ta và đám đàn em nữa.

Đến trường, tôi ngồi vào chỗ từ rất sớm. Bàn trên của tôi – Hứa Trầm Niên – vẫn chưa tới, trống trơn.

Đến lúc chỉ còn vài phút nữa là vào học, Hứa Trầm Niên và mấy tên tùy tùng mới xuất hiện. Một tên trong số đó phát hiện trên bàn không có đồ ăn sáng, lập tức lớn tiếng chất vấn:

“Nguyễn Vãn Đường, đồ ăn sáng của anh Trầm Niên với bọn tao đâu?”

Tôi chẳng buồn ngẩng đầu: “Không có, từ nay tôi sẽ không mang đồ ăn cho các người nữa.”

“Mày bị điên à? Không mang sao không nói sớm, bọn tao đều chưa ăn sáng đâu đấy!”

Từ hồi bắt đầu học cấp ba, ngày nào tôi cũng đều đặn mang đồ ăn sáng cho Hứa Trầm Niên và đám bạn cậu ta. Đến mức bây giờ bọn chúng coi đó là điều hiển nhiên.

Tôi siết chặt cây bút trong tay: “Thế thì liên quan gì đến tôi?”

Tên kia còn định nói gì đó, Hứa Trầm Niên đã bước tới cản lại: “Lát hết tiết tự học đầu giờ rồi ra mua cũng được.”

Hứa Trầm Niên thầm nghĩ, Nguyễn Vãn Đường không bám lấy mình nữa cũng tốt, để thầy cô, bạn bè và mẹ không gán ghép hai đứa thành một đôi nữa. Cậu ta ngồi xuống, bình thản lấy sách vở ra chuẩn bị học.

Trong giờ tự học, mọi người đều lớn tiếng đọc bài. Bạn cùng bàn của Hứa Trầm Niên không nhịn được quay sang nói nhỏ: “Anh Trầm Niên, chắc Nguyễn Vãn Đường giận chuyện hôm qua rồi.”

Hứa Trầm Niên không mảy may bận tâm: “Không sao, vài hôm nữa là hết ấy mà.”

Ngày trước không phải tôi chưa từng giận cậu ta, nhưng chẳng bao giờ giận quá một ngày. Sau đó, tôi lại chủ động cười tươi rói đi tìm cậu ta.

Nhưng bây giờ, ngồi phía sau nghe thấy Hứa Trầm Niên nói vậy, tôi chỉ mỉm cười cay đắng.

“Hứa Trầm Niên, chúng ta sẽ không bao giờ ‘hết giận’ nữa đâu.”

Tiết tự học kết thúc.

Tôi giơ tay: “Thưa cô, em xin phép được đổi chỗ ạ.”

Chương 3

Câu nói của tôi khiến cả lớp trợn tròn mắt không dám tin. Hứa Trầm Niên đang cắm cúi làm bài cũng phải ngẩng đầu lên.

Tôi không bận tâm đến ánh mắt dị nghị của mọi người. Được cô giáo đồng ý, tôi bê thẳng bàn ghế của mình lên hàng đầu, nơi cách xa Hứa Trầm Niên nhất.

Phía sau tôi nhanh chóng vang lên những tiếng xì xào:

“Nguyễn Vãn Đường điên rồi à? Hồi trước để được ngồi sau Hứa Trầm Niên, ngày nào nó cũng dọn vệ sinh cho giáo viên chủ nhiệm. Giờ lại tự xin đổi chỗ?”

“Chắc thấy Hứa Trầm Niên với Tô Tuyết Nhu quen nhau nên bị kích động đấy.”

“Người ta hoa khôi nam thần yêu nhau, cô ta ở đây làm trò hề nhảy nhót như vai hề…”

Nghe những lời đó, tôi đã không còn bận tâm nữa. Bởi vì chỉ còn 10 ngày nữa là tôi tròn 18 tuổi, 10 ngày nữa tôi sẽ độ kiếp phi thăng trở về thế giới của mình.

Từ khi không còn thích Hứa Trầm Niên, tôi thấy thời gian trôi qua thật nhanh.

Thoắt cái đã đến trưa. Trước đây tôi toàn lẽo đẽo theo sau Hứa Trầm Niên xuống nhà ăn, nhưng hôm nay tôi đi một mình, lấy cơm xong tìm một góc yên tĩnh ngồi ăn.

Lúc này, một bóng đen che khuất ánh sáng trước mặt tôi. Tiếp đó là giọng nói quen thuộc:

“Nguyễn Vãn Đường, nghe nói hôm qua mày viết tiểu thuyết ảo tưởng Hứa Trầm Niên à? Mày không biết anh ấy là bạn trai tao sao?”

Tô Tuyết Nhu mặc váy trắng, đứng trước mặt tôi từ lúc nào, phía sau còn dẫn theo vài đứa con gái khác.

Tôi đặt đũa xuống, chậm rãi đáp:

“Trước ngày hôm qua, tôi quả thực không biết. Nếu biết cậu ta ở bên loại người như cậu, tôi đã chẳng thèm để mắt tới cậu ta rồi.”

Nghe vậy, đám đàn em của Tô Tuyết Nhu bật cười châm biếm:

“Nói nghe hay nhỉ, ai chẳng biết mày là con chó simp không có Hứa Trầm Niên thì sống không nổi.”

“Đúng rồi, nghe nói mày từ bé đã dính lấy Hứa Trầm Niên như con đỉa, tiếc là có lột sạch đồ tự dâng đến tận cửa, người ta cũng chẳng thèm nhìn mày lấy một cái đâu.”

Nói xong, một đứa tiến lên đẩy mạnh vào vai tôi. Đứa khác vung tay hất thẳng khay cơm trước mặt tôi xuống đất.

“Xoảng!” một tiếng.

Học sinh đang ăn trong nhà ăn đều đồng loạt quay ra nhìn.

Trong mắt Tô Tuyết Nhu tràn ngập sự khiêu khích: “Mày chẳng phải là Đại sư tỷ Thanh Huyền Tông gì đó sao? Vậy mày có tính được lát nữa mày sẽ bị gì không?”

Nhìn khay cơm úp sấp trên đất, tôi siết chặt nắm đấm: “Tôi chỉ tính được lát nữa cậu sẽ có họa đổ máu!”

Sắc mặt Tô Tuyết Nhu đại biến: “Mày dám rủa bọn tao à! Xông lên đánh nó!”

Vừa dứt lời, một đám đông lập tức xông vào cấu xé tôi. Những cái tát dày đặc giáng xuống người, khiến trước mắt tôi tối sầm lại. Tôi tiện tay túm chặt tóc của một đứa, cắn mạnh một miếng vào mặt cô ta, mùi máu tanh xộc thẳng vào khoang miệng.

“Á——”

Ngay sau đó, Tô Tuyết Nhu phát ra tiếng thét chói tai.

Đúng lúc này, giọng của dì lao công ở nhà ăn hốt hoảng vang lên: “Các cháu làm gì đấy! Đánh nhau nữa là cô gọi giáo viên đấy nhé!”


TRƯỚC SAU

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!


Viết bình luận

Bạn cần đăng nhập để tham gia thảo luận.

Đăng nhập ngay