Chương 2
Cô ta xách túi rời đi, gót giày gõ xuống sàn kêu lách cách.
Mười hai giờ mười lăm phút, cả tầng lầu chìm vào im lặng.
Chỉ còn lại một mình tôi.
Tiếng điều hòa chạy rè rè.
Tôi lấy từ trong túi ra phần cơm nắm mua ở cửa hàng tiện lợi hồi sáng, loại năm tệ, vị cá ngừ.
Cắn một miếng.
Cơm hơi nguội.
Nắng bên ngoài rọi vào rất đẹp, hắt lên những chiếc lá trầu bà.
Tôi chợt nhớ tới, Tết Trung thu năm ngoái công ty phát bánh trung thu, một hộp tám cái.
Lâm Hạo là người chia.
Anh ta chia cho mỗi người trong tổ một cái, cuối cùng đến lượt tôi thì hộp đã trống không.
“Ây dà Lê Tô, không phải cô đang giảm cân sao? Bớt ăn một cái là vừa khéo.”
Cả tổ đều cười.
Chỉ có Lâm Nghi sau đó lén đặt phần bánh của em ấy vào ngăn kéo của tôi.
Bánh nhân đậu đỏ.
Tôi không thích ăn đậu đỏ.
Nhưng đó là chiếc bánh duy nhất.
Ăn xong cơm nắm, tôi lau sạch tay, lấy điện thoại ra xem lại những bức ảnh công việc suốt ba năm qua.
Tấm đầu tiên là ngày vừa nhận được thư ngỏ ý của Thụy Thịnh, tôi chụp tại văn phòng.
Bối cảnh là chiếc máy in cũ rích, giờ đã được đổi sang máy mới.
Trong ảnh, tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng của Uniqlo, cười cong cả khóe mắt.
Tấm cuối cùng là tháng trước Thụy Thịnh đến tham quan công ty, tôi đứng ở cửa phòng triển lãm chỉ đường cho sếp Hạ.
Lâm Hạo đứng ngay vị trí trung tâm bắt tay với sếp Hạ.
Bức ảnh đó sau này được làm thành poster quảng bá của phòng ban, treo ở hành lang tầng ba.
Trên poster có tên của Lâm Hạo, có tên của Giám đốc Triệu.
Không có tên tôi.
Một giờ rưỡi chiều, bọn họ ăn lẩu xong quay về.
Trên người ám đầy mùi nước lẩu mỡ bò.
Lâm Hạo bước tới, trên mặt mang theo vẻ ửng đỏ sau bữa ăn.
“Lê Tô, còn một việc nữa.”
Anh ta dí điện thoại đến trước mặt tôi.
Trên màn hình là một mẫu video.
“Cô quay một đoạn video đi, ba mươi giây thôi, nói với các đầu mối liên hệ bên Thụy Thịnh một tiếng là cô nghỉ rồi, sau này do Trần Vy phụ trách.”
“Giọng điệu chân thành một chút, đừng để khách hàng cảm thấy công ty không chuyên nghiệp.”
Trần Vy đứng cạnh đã mở sẵn camera điện thoại.
“Ánh sáng hơi tối,” Cô ta điều chỉnh góc độ một chút, “Lê Tô, cô vuốt lại tóc đi, đừng để che mặt.”
Tôi nhìn chằm chằm vào cái ống kính đen ngòm đó.
Ba năm rồi.
Mỗi ngày tôi đến công ty từ bảy rưỡi sáng, sau chín giờ tối mới tan làm.
Cuối tuần sếp Hạ gửi một tin nhắn WeChat, trong vòng hai mươi phút tôi nhất định trả lời.
Rạng sáng mùng Hai Tết lúc hai giờ tôi bò dậy đi đến phòng máy.
Bản phương án do tôi làm bị người khác lấy đi báo cáo.
Mối quan hệ khách hàng do tôi tích lũy bị coi là “tài sản của team” và đem đi bàn giao.
Bây giờ bọn họ lại muốn tôi mỉm cười trước ống kính, nói một câu “Sau này cứ tìm cô ấy là được”.
Tôi đứng dậy.
“Tôi không quay.”
Khóe miệng Lâm Hạo giật giật.
“Đây là quy trình bàn giao do công ty sắp xếp.”
“Trong quy trình bàn giao không có mục này, tôi xem danh sách rồi.”
“Tôi bảo cô quay thì cô quay—”
“Thời gian nghỉ việc của tôi là năm giờ chiều. Bây giờ là một giờ bốn mươi ba phút. Trước năm giờ tôi sẽ phối hợp với quy trình chính thức của công ty. Nhưng cái này, không quay.”
Điện thoại của Trần Vy vẫn đang giơ lên, ống kính chĩa thẳng vào tôi.
Lâm Hạo nhìn tôi chằm chằm ba giây.
“Cô nghĩ cô không quay thì có tác dụng chắc? Đi rồi, khách hàng tự nhiên sẽ tìm đến chúng tôi thôi.”
“Vậy đợi tôi đi rồi hẵng nói.”
Tôi ngồi lại xuống bàn làm việc, đeo tai nghe vào.
Lâm Hạo chưa đi.
Anh ta cúi người, ghé sát vào tai tôi, giọng rất nhẹ.
“Lê Tô, cô đừng tưởng sếp Hạ coi trọng cô lắm. Cô cũng chỉ là đứa chạy việc vặt thôi. Không có cô, thiếu gì người chạy.”
Tôi tăng âm lượng tai nghe lên.
Mặc kệ anh ta.
Chương 5
Hai giờ bốn mươi bảy phút chiều.
Điện thoại tôi reo.
Hiển thị người gọi: Sếp Hạ.
Trần Vy ngồi ngay đối diện tôi, là người đầu tiên nhìn thấy màn hình của tôi.
Cô ta “bật” dậy, hét về phía chỗ ngồi của Lâm Hạo: “Anh Hạo! Sếp Hạ gọi điện cho Lê Tô này!”
Lâm Hạo thò đầu ra từ vách ngăn.
Tôi đã ấn nút nghe.
“Sếp Hạ.”
“Tiểu Tô, sáng nay gửi WeChat cho cô sao không thấy trả lời?”
“Xin lỗi chị, hôm nay bên công ty tôi có chút chuyện.”
“Chuyện gì?”
Giọng sếp Hạ trầm xuống, giống như thường ngày, chị ấy không thích vòng vo.
Lâm Hạo rảo bước đi tới, đứng trước mặt tôi, dùng tay ra hiệu — ý bảo tôi bật loa ngoài.
Tôi không thèm nhìn anh ta.
“Sếp Hạ, tôi có thể sắp nghỉ việc ở công ty rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Chuyện khi nào?”
“Hôm nay vừa được thông báo.”
Lâm Hạo cuống cuồng đi tới đi lui trước mặt tôi, miệng nhép nhép: “Đưa điện thoại cho tôi!”
Tôi xoay người quay lưng lại với anh ta.
Sếp Hạ lại hỏi: “Ý của ai?”
“Là kết quả bỏ phiếu của tổ.”
“Bỏ phiếu?” Giọng điệu của sếp Hạ thay đổi, “Lê Tô, hợp đồng thường niên hai mươi bốn triệu, tháng sau sẽ gia hạn. Bọn họ lại bỏ phiếu loại cô ngay cái thời điểm này?”
“Vâng.”
Im lặng.
Sau đó sếp Hạ nói một câu làm chấn động cả tầng lầu.
“Cô nói với lãnh đạo của cô, dự án gia hạn của Thụy Thịnh chỉ nhận cô. Cô đi, tôi đổi nhà cung cấp.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!
Viết bình luận