Rồi một cái tay thò xuống ấn đầu Khao Miêu đẩy mạnh một cái, cô mất
thăng bằng ngã bịch xuống, dán mặt vào khuôn mặt của người nằm cạnh cô.
Nhờ ánh trăng lờ mờ, cô nhận ra đó là con Đậu!
Ch.ết rồi! Lúc
chuẩn bị đi là ban ngày, bây giờ đã có trăng lên! Đang yên lành ngồi
trên kiệu, vậy mà bây giờ cô với con Đậu lại đang ở trong một cái thùng
hoặc cái cũi bằng gỗ, đặt trên một cái xe nào đó đưa đi!
Bị bắt cóc rồi! Là kẻ nào, không lẽ là người của cô công chúa kia truy sát cô?
Trời có hạt mưa lác đác, thảo nào khi nãy cô thấy có nước rơi trên mặt. Cô
vội huých tay lay gọi con Đậu dậy, nó tỉnh thì lơ ngơ một hồi rồi “ứ ứ”
khóc rống lên, khiến cho người phụ nữ ban nãy lại thò đầu vào quát mắng
cả hai một trận.
Lúc này Khao Miêu mới có dịp nhìn bà ta kĩ hơn.
Khuôn mặt phúng phính mỡ, tuy chỉ nhìn thấy đầu với hai bả vai, nhưng
cũng thấy được dáng vai rộng, người phốp pháp. Rất giống mấy bà má mì
buôn người…
Khao Miêu rùng mình bởi suy nghĩ này, không nói được
nên cô cứ kêu “ứ ứ” khiến người phụ nữ kia phiền muốn ch.ết. Bà ta từ
bên trên nhảy rầm xuống, bởi béo quá nên mảnh gỗ mục nát bị bà ta nện
cho sắp vỡ ra đến nơi.
Bà béo giơ bàn tay hộ pháp của mình lên, giáng cho Khao Miêu và con Đậu
mỗi người một cái tát. Hai người ngã vật ra, bà béo bực mình chửi mấy
câu rồi lại leo lên thoát ra ngoài.
Hình như bên ngoài còn một
người nữa đánh xe. Khao Miêu nghe họ nói chuyện với nhau, loáng thoáng
nghe được mấy chữ “cô Vũ Nguyệt”, “giao cho công chúa xử”…
Lại là con ả Vũ Nguyệt đó ư?
Nhìn cảnh vật bên ngoài qua mấy phút ngắn ngủi lúc mụ béo mở cũi ra, Khao Miêu nhận ra chiếc xe này đang đi đường rừng.
Âm thanh các loài vật hoạt động ban đêm cùng với tiếng gió hú gào rít làm
cô thấy lo sợ. Chiếc xe đã dừng lại, hình như hai kẻ bắt cóc tìm chỗ
nghỉ qua đêm. Cô cố gắng lắng tai nghe động tĩnh bên ngoài, chỉ toàn
tiếng cây rừng xào xạc hoang vu. Không có vẻ gì giống với có bản làng
người ở hết.
Tức là hai kẻ bắt cóc sẽ dựng lều ngủ trong rừng.
Khao Miêu bất lực dựa người trong cái cũi, giờ phút này cô bị trói cứng cả người, chẳng lẽ phải phó mặc số phận chờ ch.ết sao?
Cô nhớ A Phủ, nhớ thằng Bờm, cô muốn về với họ…
Bên ngoài lục đục tiếng dựng lều, thỉnh thoảng còn có tiếng cãi vã. Hai kẻ
kia bất đồng ý kiến với nhau thì phải, suốt đường đi cô nghe thấy chúng
cãi nhau suốt.
“Cô Vũ Nguyệt đã dặn phải giao nó cho công chúa, mày đừng hòng xớ rớ cái gì!”
Là tiếng của mụ béo, mụ vừa dứt lời lập tức tên còn lại lên tiếng, nghe
đầy đểu giả và thô bỉ: “Vào tay công chúa kiểu gì nó cũng phải ch.ết, có phải phí không?”
Thì ra tên đó muốn đem cô đi làm g.ái, tranh
thủ kiếm chác chút ít trước khi giao nộp cô cho công chúa Lan Xang. Con
Đậu kinh hãi nhìn cô, ú ớ lắc đầu thật mạnh. Cô xoa đầu nó trấn an,
tuyệt đối không có chuyện đó. Cùng lắm thì cô t.ự t.ử ch.ết chứ không
bao giờ để mình rơi vào cảnh nhục nhã như vậy.
“Tao đã nói không
là không! Cô Vũ Nguyệt dặn rồi, con nhỏ này rất khôn lanh, chỉ cần cởi
trói cho nó kiểu gì nó cũng tìm được đường trốn thoát! Tao đã trói nó
cẩn thận rồi, mày liệu hồn đừng có mó vào!”
Mụ béo quát ầm ầm,
tên kia cũng im không nói lại nữa. Có vẻ đi đường mệt nhọc nên rất nhanh mụ đã ngủ say, cô nghe rõ mồn một tiếng ngáy của mụ còn hơn cả bò rống.
Một lúc sau, lại có tiếng loạt soạt trên đầu. Khao Miêu cảnh giác nhìn lên
trên, thấy một cái đầu người thò vào. Lần này là một tên đàn ông, mặt
mũi thô kệch, đôi mắt hắn nhìn cô đục ngầu một vẻ thèm khát.
Cơ thể cô khẽ run rẩy một trận…
Con Đậu trừng trừng mắt nhào lên dùng thân mình che chắn cho cô. Gã đàn ông thấy thế không thương tiếc gì mà nện một khúc cây vào giữa đầu nó. Con
bé ngã xuống, trên trán chảy ồng ộc toàn máu là máu…
“Khà khà khà…”
Gã đàn ông cầm đèn giơ lên soi kĩ cô. Khuôn mặt hắn nhàu nhàu xám xịt, hai bên má hóp lại, răng còn hơi vồ ra. Nhìn qua còn tưởng hắn là một cái
xác khô chứ không phải người sống.
Hắn nhảy vào trong cũi, bàn
tay thô kệch bóp cằm cô lên xem xét. Hắn nghĩ nghĩ rồi giật miếng giẻ
nhét miệng cô ra, vừa giật ra cô đã như con thú hoang bị dồn vào đường
cùng mà cắn thật mạnh vào tay hắn.
“Áaaaaa…”
Gã gào lên
một tiếng thê thảm, bàn tay còn lại giáng cho cô một cái tát. Cô ngã xụi xuống, hắn nhanh tay nhặt lại miếng giẻ nhét vào miệng cô, lo lắng ngó
nhìn chiếc lều. Mụ béo vẫn ngủ say như ch.ết, hắn thở phào nhẹ nhõm.
Hắn xách Khao Miêu đã đau đến kiệt sức, lôi ra ngoài. Tìm một cái bụi rậm
kín đáo, hắn cởi trói hai chân cô, nhe răng cười càn rỡ. Cô tuyệt vọng
nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên một loạt ký ức đẹp đẽ với A Phủ và
thằng Bờm, rồi không chút do dự cuộn tròn người lăn thẳng xuống núi…
Để lại một bình luận
Bạn cần Đăng nhập để gửi bình luận.